Đầu Xuân Tươi Sáng

Chương 41

Trước Sau

break

Loan Niệm rời mắt đi, tiếp tục trò chuyện với Đàm Miễn: “Giáng sinh lên đường phải không?”

“Ừ. Chẳng phải công ty của cậu cho nghỉ giáng sinh sao?”

“Đương nhiên. Năm nay đi đâu?”

“Đi Hokkaido ngâm suối nước nóng đi, dạo này mệt quá đi mất, chúng ta chọn một nơi không quá xa. Không đi Mỹ thăm người thân nữa, dù sao đến Tết cũng phải quay về, thấy thế nào?”

“Được.”

“Vậy bọn em cũng đi cùng chứ?”

“Mỗi năm bọn anh đi du lịch, chưa bao giờ dẫn phụ nữ theo.” Đàm Miễn cười ái ngại với họ, đâu phải không dẫn phụ nữ theo, có dẫn theo Tang Dao đấy thôi. Loan Niệm đứng dậy nói: “Tôi đi vệ sinh.”

Nhà vệ sinh của quán bar rất tối, Thượng Chi Đào đi từ trong ra ngoài, bỗng bước hụt một cái suýt nữa đã ngã sấp mặt xuống đất, may mà có một cánh tay giữ lấy cánh tay cô rồi kéo cô lên, cô vội vã cảm ơn: “Cảm ơn, cảm ơn.” Ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Loan Niệm.

“Cô qua đây.”

Loan Niệm bỏ lại một câu rồi xoay người đi, Thượng Chi Đào theo sau anh, hai người một trước một sau ra khỏi quán bar.

Xung quanh rất ồn ào, Loan Niệm lạnh mặt hỏi cô: “Viết xong báo cáo chưa?”

Hôm thứ Sáu Thượng Chi Đào được giao cho một nhiệm vụ, Alex yêu cầu cô viết báo cáo chạy dự án chung của phòng tiếp thị của phòng kế hoạch, hạn nộp vào chủ nhật. Thượng Chi Đào đã viết gần xong, chỉ còn đoạn kết, viết xong ngay trong sáng ngày mai không thành vấn đề.

“Vẫn còn thiếu đoạn kết.”

“Chưa viết xong mà cô đi chơi bar hả?”

“... Tôi...”

“Cô đã làm xong nhiệm vụ chưa mà đi bar chơi?”

“Gì cơ?”

Loan Niệm thật sự sắp bị cô làm cho tức chết, quán bar là nơi nào, là cái nơi để những người không có đầu óc như cô đến chơi sao? Còn đi theo hai tên đàn ông? Một trong số đó còn là người nước ngoài? Ngay cả nước của mình cũng không mang theo? Cô mới đến Bắc Kinh có mấy ngày mà đã học đòi theo người khác rồi?

Tuy nhiên chuyện này không liên quan đến anh, anh chỉ quan tâm đến bản báo cáo của anh thôi, “Gửi báo cáo cho tôi trước mười hai giờ đêm nay.”

“Không phải sáng mai sao?”

“Bảo cô gửi vào ngày mai thì cô định ngày mai mới gửi đấy à? Cô không cho tôi thời gian để sửa hử?”

“Tôi sẽ về chỉnh sửa ngay.”

Chẳng phải là vì tôi bắt gặp “chuyện hay ho” của anh hay sao? Lại bắt bí tôi. Thượng Chi Đào hậm hực nghĩ bụng. Con người cô không có bụng dạ gì, cô những tưởng mình đã giấu thật kỹ những suy nghĩ trong lòng mình, mà nào hay đã bị Loan Niệm nhìn thấu, “Cô đang chửi thầm tôi đấy à?”

“Đâu có, đâu có.” Thượng Chi Đào lắc đầu nguầy nguậy, trông càng chột dạ hơn.

“Trong báo cáo không được có một lỗi sai chính tả nào đâu đấy.”

“Dạ dạ được ạ.” Đôi mắt sáng lấp lánh của cô nhìn Loan Niệm trong cơn gió đêm mùa hè, bất tri bất giác lại nói một câu ngốc nghếch: “Đừng lo Luke, tôi không nói gì đâu, tôi nhất định sẽ giữ bí mật cho sếp.”

“Giữ bí mật gì?” Loan Niệm thấy cô nói như vậy, hai tay đút túi, tựa vào tường quán bar, ung dung nhìn cô.

“Thì chính là... đám bạn gái... của sếp...” Cô cố tình chèn thêm từ “đám”, sau đó nhìn Loan Niệm bằng ánh mắt chột dạ. Cô cũng cảm thấy mình lạ lùng, anh ta quen bạn gái vô tội vạ chứ có phải cô đâu, cô chột dạ cái gì? Chắc chắn là vì nắm được thóp của sếp nên cô mới thấp thỏm bất an đây mà.

Loan Niệm bất chợt bật cười, khóe miệng mấp máy: “Được, cô giữ bí mật thay tôi. Tôi đây chẳng ham thích gì khác, chỉ được cái háo sắc. Nếu để người khác biết được, tôi sẽ tìm cớ đuổi cô đi.”

“Sếp cứ yên tâm!” Thượng Chi Đào vội vàng giơ ngón tay thề thốt: “Tôi mang nhân cách của tôi ra đảm bảo, tôi tuyệt đối sẽ không nói ra.” Trông thần thái rất thành khẩn.

Ngu ngốc. Loan Niệm thầm mắng cô, xoay người đi vào quán bar.

“Đi gì mà lâu vậy?”

“Xếp hàng.” Loan Niệm nói bừa cái cớ.

“Bạn à, tôi vừa mới đi xong, trong nhà vệ sinh không một bóng người mà.” Đàm Miễn vạch trần anh.
 

Anh cũng không giải thích, ngồi đó uống rượu nghe nhạc. Thi thoảng lại liếc sang chỗ Thượng Chi Đào. Cô thì hay rồi, ngồi đó cười khúc khích, tám chuyện với người ta, hoàn toàn không có ý ra về.

Thượng Chi Đào nói chuyện với Long Chấn Thiên, cảm giác có người đang nhìn mình chằm chằm, hết lần này đến lần khác đúng là phiền phức. Cô không thể không kéo Tôn Viễn Chứ tạm biệt Long Chấn Thiên rồi ra khỏi quán bar.

Về nhà tắm táp rồi bắt đầu viết báo cáo ngay, vừa kịp gửi báo cáo cho Alex và Loan Niệm vào lúc 11 giờ 55, sau đó gửi tin nhắn cho hai người.

Alex rất ngạc nhiên: [Gửi sớm thế?]

[Để thời gian cho các sếp chỉnh sửa mà.]

[Chỉ xem tiến độ dự án chút thôi, không cần sửa đổi gì đâu.]

.........

Chết tiệt. Tên xấu xa Loan Niệm này. Thượng Chi Đào mang theo sự tức giận nằm lên giường: Quán bar đó vui biết bao, ca sĩ hát cũng hay, vậy mà bị cái tên Luke chết tiệt kia vừa dọa dẫm vừa uy hiếp đuổi cô về nhà.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương