Một lúc lâu sau, Loan Niệm trả lời cô bằng email, liệt ra ba ý kiến sửa đổi, đúng, ba ý kiến.
1, Bảng kê kinh phí dự án bổ sung thêm ước tính thu hồi của từng hạng mục - Từng làm trước đây.
2, Các hạng mục nhỏ của dự án, người phụ trách dự án và các chỉ số đánh giá, bổ sung.
3, Trường hợp khẩn cấp và kế hoạch dự phòng, bổ sung.
Ngày mai gửi cho tôi.
Thượng Chi Đào mở bản báo cáo của mình ra xem, những điểm này cô đều không viết, ý kiến mà Loan Niệm nêu ra cho cô rất đúng trọng tâm. Tuy anh rất đáng ghét nhưng mỗi lần cho cô ý kiến đều đánh thẳng vào trọng tâm, giống như một nhà giáo nghiêm khắc nhưng luôn luôn có thể đào tạo ra những học trò có thành tích tốt.
Cô bật dậy khỏi giường, sửa lại báo cáo dựa theo gợi ý của Loan Niệm. Cô không hề phát hiện ra bản thân đã biến thành một người cuồng công việc. Nếu có công việc phải làm, cô sẽ không ngủ được, liên tục suy nghĩ về nó.
Lần này cô sửa báo cáo đến tận 3 giờ sáng, sau đó lại gửi mail một lần nữa, đột nhiên cảm thấy hết việc nhẹ cả người. Cô đang định nhắm mắt thì lại nhận được tin nhắn của Loan Niệm: [Lần này tốt hơn nhiều rồi.]
Lần này tốt hơn nhiều rồi.
Thượng Chi Đào có chút vui vẻ, cảm giác được khen ngợi tuyệt thật. Cô nhắn lại: [Tôi sẽ tiếp tục cố gắng, cảm ơn Luke.]
Lại nhắn thêm một câu: [Sao sếp vẫn chưa ngủ?]
Loan Niệm đáp lại cô: [Sống về đêm.]
Sống về đêm cái rắm, ra khỏi quán bar là anh lái xe về nhà ngay. Hồi tối uống ít rượu nên có chút hưng phấn, lại thấy hơi nhàm chán. Anh xem phim Mỹ một lúc rồi đọc sách một lúc, nhưng mãi không ngủ được.
Thú vui duy nhất là chấm bài tập cho Thượng Chi Đào, bởi anh biết cô chắc chắn sẽ bật dậy sửa báo cáo cho xong. Ham muốn kiểm soát đáng sợ của anh đã được anh dùng hết với Thượng Chi Đào. Anh bỗng cảm thấy một người phụ nữ biết nghe lời, không có cá tính giống Thượng Chi Đào rất thú vị.
Thượng Chi Đào tuy ngốc nghếch nhưng rất có năng lực chấp hành. Mượn lời Tracy nói thì: Cô ấy có tinh thần trách nhiệm.
Phương án mà Thượng Chi Đào chỉnh sửa vẫn giống như đồ bỏ đi, vẫn còn kém rất xa tiêu chuẩn của Loan Niệm, nhưng anh lại trả lời rằng: Lần này tốt hơn nhiều rồi. Vì sao nhỉ? Chắc là để tránh cho nhân viên khỏi đột tử, nên hiếm lắm anh mới có chút lòng tư bi.
[Wow, sống về đêm. Vậy tôi không làm phiền sếp nữa, chúc ngủ ngon Luke.]
Ngẫm lại chữ “Wow” này có hàm nghĩa rất phong phú, Loan Niệm thậm chí còn tưởng tượng được vẻ mặt nhiều chuyện của Thượng Chi Đào, cùng khuôn mặt hoàn toàn không biết che giấu biểu cảm của cô, chắc chắn sẽ hiện rõ dòng chữ: Chậc chậc, chắc cởi đồ xong rồi nhỉ?
Loan Niệm phá lệ trả lời lại: [Chúc ngủ ngon] sau đó vứt điện thoại sang một bên, đi ngủ.
Thượng Chi Đào ngủ một mạch đến tận trưa, nhớ lại tối qua Loan Niệm hướng dẫn cô viết báo cáo, cô mới nhận ra mình vẫn chưa thật sự hiểu được báo cáo viết như thế nào, thế là cô mang máy tính ra phòng khách. Bạn cùng phòng đang nói chuyện với nhau, thấy Thượng Chi Đào đi ra bèn hỏi cô: “Cuối cùng em cũng dậy rồi.”
Thượng Chi Đào cười ngại ngùng, đặt máy tính lên bàn, xoay người đi làm vệ sinh cá nhân. Sửa soạn xong xuôi, cô mới ngồi vào bàn, “Em muốn xin chỉ dạy của các vị tiền bối.”
“Gì thế?” Trương Lôi hỏi cô.
“Em không biết viết báo cáo công việc...” Thượng Chi Đào hơi xấu hổ, “Mọi người đều có kinh nghiệm hơn em, có thể chỉ cho em biết báo cáo công việc phải viết như thế nào không ạ?” Chính Thượng Chi Đào cũng phải sợ sự phấn đấu và cầu tiến của mình, nếu cô có ý chí này lúc còn đi học, có lẽ cô có thể thi đậu trường top nhỉ? Không học hành nghiêm chỉnh, lúc đi làm bị “ăn hành”, chẳng phải là đáng đời hay sao?
Trương Lôi giơ tay làm bộ đầu hàng, “Chuyện này thì anh chịu, có anh Viễn Chứ của em thì được này.”
“Được hết, được hết.” Thượng Chi Đào khiêm tốn, ham học hỏi, nhìn mọi người bằng đôi mắt chân thành, “Em phải học rất nhiều rất nhiều, con đường phát triển của em vẫn còn xa lắm!”
Tôn Vũ từng làm nhân viên kinh doanh, cô ấy đứng lên khoác vai Thượng Chi Đào, “Hay là chị đây dạy em uống rượu nhé?”
Mọi người đều phải cười ồ lên.
Tiếng cười trong căn phòng này khiến người ta ghi nhớ rất nhiều năm. Mười năm sau, Thượng Chi Đào nay đã ba mươi hai tuổi có công chuyện ở Bắc Kinh, đã hẹn riêng Tôn Vũ đi uống rượu ở gần khu vực này. Tôn Vũ của khi đó đã là một người có tiếng trong ngành môi giới hôn nhân, trang điểm tinh tế, mở miệng ra là đầu tư mấy chục triệu. Cô ấy say, chỉ vào ánh đèn trên tầng lầu, nói với Thượng Chi Đào rằng: “Hay là chị mua quách nơi này nhỉ?”
Đừng.
Thượng Chi Đào ôm lấy cô ấy, cả hai đứng ở đầu ngõ đường Bắc Ngũ Hoàn, khóc nức nở.