Đầu Xuân Tươi Sáng

Chương 44

Trước Sau

break

Anh về đến cổng khu biệt thự, không quên dặn dò bảo vệ: “Chốc nữa có một người tên là Thượng Chi Đào đến đưa tài liệu cho tôi, cứ để cô ấy đi vào nhé.”

Nửa đêm nửa hôm còn đưa tài liệu gì? Nhân viên bảo vệ khu biệt thự chẳng còn lạ gì với cuộc sống riêng tư của các chủ nhà bên trong, có mà tự dâng mình nhỉ? Bảo vệ nghĩ bụng. Khi Thượng Chi Đào đến nơi thì đã gần một giờ sáng, bảo vệ đưa cô đến cửa nhà Loan Niệm, ấn chuông rồi đi khỏi đó.

Xung quanh một màu yên tĩnh, mức độ xanh hóa trong khu biệt thự rất tốt, ban đêm có thể nghe thấy rất nhiều tiếng chim hót và tiếng gió thổi qua vạn vật. Hóa ra Luke giàu có như vậy. Đối với Thượng Chi Đào, đây đã được coi là giàu có rồi, cô mãi mãi không biết người giàu thực sự sẽ giàu đến mức nào.

Năm phút sau Loan Niệm mới ra mở cửa, anh rửa mặt mới miễn cưỡng giữ được tỉnh táo. Anh mở cửa rồi nghiêng người tựa vào khung cửa, duỗi tay về phía Thượng Chi Đào, “Vất vả rồi.”

“Không sao, không sao.” Thượng Chi Đào đặt chiếc usb vào lòng bàn tay anh, “Vậy sếp mau đi nghỉ đi ạ.”

“Gọi xe chưa?”

“Chưa ạ.”

Dù Loan Niệm đã say thì anh vẫn cảm thấy Thượng Chi Đào không có đầu óc, thầm nghĩ nửa đêm nửa hôm mà cô còn không gọi xe mà đi về?

“Cô vào đây đợi tôi.”

“Không tiện lắm nhỉ?” Trai đơn gái chiếc, anh lại là sếp lớn của cô.

“Cô có bệnh à?” Loan Niệm mà say rượu thì cực kỳ cay nghiệt: “Giờ cô cởi ra xem tôi có hứng với cô không?” Anh đi thẳng vào trong nhà, nằm vật lên sofa, tay cầm điện thoại không chắc, thở dài một hơi mới gọi điện cho nhân viên trực ngoài cổng: “Giúp tôi gọi xe, gọi được thì nói cho tôi biết.”

Thượng Chi Đào đứng đó không biết phải làm thế nào, Loan Niệm khép hờ mắt, nói với cô: “Ngồi đợi đi.”

Tiếng hít thở của anh hơi nặng, uống nhiều rượu đúng là quá khó chịu, anh cầm cốc nước bên cạnh uống mấy ngụm liền, lúc bỏ cốc xuống không để đúng chỗ, Thượng Chi Đào vội vàng đi tới đón lấy cốc nước, “Sếp muốn uống nước nữa không ạ?”

“Ừm.”

Cô cầm cốc nước nhìn quanh, cuối cùng cũng tìm được phòng bếp, chạy vào trong rót nước, khi cô ra ngoài thì Loan Niệm đã ngủ mất rồi. Anh nghiêng người ngủ trên sofa, tư thế này không hề thoải mái.

Thượng Chi Đào dốc hết sức mới nâng được chân anh đặt lên sofa, sau đó vòng lên đằng trước nâng đầu anh lên, ngón tay chạm vào vùng da trên cổ anh, nóng hầm hập. Tim Thượng Chi Đào chợt đập mạnh một cái, buông tay ra cũng không được, mà tiếp tục cũng không được.

Thấy Loan Niệm nhíu mày, cô bất chấp tất cả dùng sức, đặt đầu anh vào khuỷu tay rồi nhét chiếc gối dựa dưới đầu anh. Lúc cúi xuống nhìn thấy khuôn mặt hơi đỏ của Loan Niệm, khác hẳn với vẻ lạnh lùng và nghiêm khắc mọi khi, đẹp trai một cách lạ lùng.
 

Thượng Chi Đào ngây ngẩn mà nhìn.

Quả nhiên phụ nữ cũng thuộc dạng háo sắc, nếu bạn không bị mê hoặc thì chắc chắn là người đó không đủ đẹp trai.

Cô đưa mắt nhìn sang hướng khác, ép mình ngó lơ sự hoảng loạn trong tim, nhìn thấy một bình nuôi cá cực lớn ở trong phòng khách của anh, trong bể chỉ nuôi một con cá đỏ rực, trông rất lẻ loi.

Thượng Chi Đào cũng không biết loài cá đó tên là gì, chỉ cảm thấy rất đẹp. Cô đứng lên chăm chú ngắm con cá một lúc, nó bị nhốt trong bể cá lớn sáng choang, chiếm cả một mặt tường như thế này, toát ra một cảm giác đẹp đẽ mà cô độc khó tả.

Điện thoại đổ chuông, cô chạy tới bắt máy, nghe thấy bảo vệ nói: “Anh Loan, tôi gọi được xe rồi.”

“Cảm ơn.”

Thượng Chi Đào cúp máy rồi tìm đại một thứ đắp lên người Loan Niệm, sau đó chạy ra khỏi nhà anh như chạy trốn.

Rõ ràng đây chỉ là một buổi tối bình thường, nhưng lại trở nên khác biệt vì một chuyến đến nhà Loan Niệm. Cô như nàng tiên cá vừa mới từ mặt biển lên trên bờ, tràn đầy hiếu kỳ với mọi thứ trên trần gian, rồi gặp được người ấy, cái người làm cô cảm thấy mới mẻ lạ kỳ.

Sao có thể như thế được!

Thượng Chi Đào lắc đầu nguầy nguậy, nhân gian quá đáng sợ, cuối cùng nàng tiên cá đã đánh mất tất cả.

Cô nằm trên giường nhưng chẳng tài nào ngủ được. Đột nhiên, cô nhớ lại cái ngày mà cô và Tân Chiếu Châu chia tay, Tân Chiếu Châu nói: “Em phải ra Bắc, anh phải vào Nam, chúng ta đều có những trách nhiệm không thể chối bỏ. Anh chỉ biết chúc phúc cho em, đừng để cái xã hội tàn nhẫn này nuốt chửng.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương