Đêm nay cô có giấc ngủ không ngon hiếm thấy, một cô gái không phải người có nhiều tâm sự, đột nhiên đến đêm nay lại có tâm sự, không biết vì sao.
Ngày hôm sau cô bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, cô bắt máy mà mắt vẫn nhắm nghiền, ý thức vẫn chưa tỉnh táo, khàn giọng nói một câu: “Xin chào?”
“Đêm qua mấy giờ về đến nhà?” Là Loan Niệm. Anh thức dậy rồi ngẫm nghĩ rất lâu, rốt cuộc cũng nhớ ra chuyện anh nhờ Thượng Chi Đào mang đồ đến cho anh. Anh cảm thấy mình đã làm chuyện quá đáng, đêm hôm khuya khoắt lại bắt một cô gái đưa tài liệu cho anh.
Thượng Chi Đào bị giọng nói này dọa cho tỉnh táo hẳn, ngồi phắt dậy, “Tôi, chưa đến hai giờ tôi đã về đến nhà rồi ạ. Trong nhà sếp không bị mất gì chứ?” Suy nghĩ đầu tiên của cô chính là nhà Loan Niệm bị mất gì đó, nếu không thì anh gọi điện cho cô làm gì?
“Mất rồi. Két bảo hiểm bị cạy rồi.”
Chết dở.
Huyệt thái dương của Thượng Chi Đào giật giật, đầu đau nhức. Cô nghĩ lại xem rốt cuộc mình có đóng kín cửa trước khi ra về không? Hẳn là đóng kín rồi... nhỉ? Cô cũng không nhớ nữa.
“Sếp bị mất đồ đạc quan trọng nào sao ạ?”
“Mất kim cương.”
“Đó... không phải tôi lấy đâu... tôi còn không biết két bảo hiểm của sếp để ở đâu mà...” Thượng Chi Đào vừa nói vừa nghĩ, cuối cùng cũng lấy lại chút tỉnh táo, “Trong nhà sếp hẳn là có camera nhỉ? Hay là sếp xem lại băng ghi hình xem sao?”
Loan Niệm nghe giọng cô hơi run run, anh mới nhận ra Thượng Chi Đào không biết đùa. Nếu anh mà còn diễn nữa thì có lẽ cô sẽ khóc chết mất, “Trêu cô thôi.”
..........
Thượng Chi Đào lại mắng thầm anh, bị điên à? Cô muốn mắng thành tiếng, đột nhiên nhớ ra Loan Niệm đã là sếp lớn của Lăng Mỹ Trung Quốc kể từ ngày hôm qua, người đứng dưới mái hiên không thể không cúi đầu. Thế là cô đành nuốt những lời mắng chửi vào bụng, không nói năng gì nữa.
“Tối qua cô đã vất vả rồi.” Cuối cùng thì Loan Niệm cũng nói được một câu ra hồn: “Tài liệu rất quan trọng, lát nữa tôi phải chuyển cho các dự án liên quan.”
Quan trọng? Thế thì anh có thể tự lái xe đến công ty lấy mà. Thượng Chi Đào thầm lẩm bẩm, ngoài miệng thì lại nói: “Chuyện nên làm, chuyện nên làm, có thể làm được chút việc nhỏ nhặt không đáng kể cho công ty, tôi rất vui ạ.”
Rồi cô nghe thấy tiếng cười của Loan Niệm vọng ra từ điện thoại, tiếng cười này làm Thượng Chi Đào ngơ ngác. Anh ta cười gì vậy?
Loan Niệm buồn cười vì cô diễn màn nịnh hót quá dở và chút khiêm tốn nằm trong cốt tủy cô: “Cô sợ tôi đuổi việc cô đấy à?”
“Ai sợ chứ?” Thượng Chi Đào thấy hơi ấm ức, “Tôi đã hỏi cánh Kitty rồi, sếp chưa từng bảo bọn họ đổi việc.”
“Cô nhắc tôi mới nhớ, tôi cảm thấy họ cũng không ổn lắm. Hay là sau này cho mấy người các cô nắm tay nhau cùng thôi việc nhé?”
“Hả?”
“Hả cái gì mà hả?” Loan Niệm hiếm khi nói thêm mấy câu với cô: “Tôi hỏi cô, cô sợ cái gì? Sợ rời khỏi Lăng Mỹ sẽ không tìm được công việc tốt hơn sao?”
“Vốn dĩ tôi ‘đâm quàng đâm xiên’ mà vào được Lăng Mỹ mà.”
“Ngay cả cô cũng biết?” Cuối cùng Loan Niệm cũng bắt được cơ hội: “Tracy là gì của cô?”
“Tracy? Tracy chính là Tracy thôi...”
Loan Niệm vừa mới nhậm chức, tìm hiểu mối quan hệ phức tạp trong công ty cũng là công việc anh phải làm sau khi nhậm chức. Tracy vẫn luôn cố gắng vớt vát Thượng Chi Đào, điều này khiến anh tò mò về mối quan hệ giữa hai người. Tuy nhiên, thật khó mà moi được thông tin gì từ miệng của Thượng Chi Đào, anh đành từ bỏ chuyện này.
Anh nhớ ra trong usb còn một số tài liệu không mấy quan trọng mà anh lười chỉnh sửa lại, thế là anh nói với cô: “Hôm nay cô có lịch riêng gì không?”
“Tôi không có.”
“Vậy cô tăng ca nhé. Hôm khác tìm Tracy của cô báo danh để nhận lương tăng ca.”
Đây là lần đầu tiên Thượng Chi Đào nghe nói tăng ca còn có cả lương tăng ca, cô hỏi một câu ngốc nghếch: “Tăng ca cũng có lương ạ?”
“Chứ sao?”
“Được ạ!” Thượng Chi Đào bỗng chốc trở nên phấn chấn, “Tôi sẽ đi tăng ca ngay, sếp bảo tôi làm gì, tôi sẽ làm ngay và luôn!” Ai rỗi hơi mà đi so đo với tiền bạc chứ?
Loan Niệm sửng sốt vì sự nhiệt tình đột nhiên xuất hiện của cô, gì mà nghèo vậy?
“Tôi gửi địa chỉ cho cô, cô đến đó đợi tôi. Cô cần phải chỉnh sửa tài liệu ngay trước mặt tôi.”
Dù là tài liệu không quan trọng, nhưng lại liên quan đến thông tin mật.
“Vâng được ạ. Giờ tôi đi ngay đây, sếp nói đến chỗ nào ạ?” Thượng Chi Đào nhảy xuống giường, hỏi thêm một câu: “Chúng ta tăng ca sẽ trả lương theo giờ sao ạ?”