Thượng Chi Đào hơi sửng sốt, nhớ lại Loan Niệm nói bằng vẻ mặt vô cảm: “Cô mời” Anh nói bừa mà cô lại coi là thật. Thượng Chi Đào thấy mình hơi ngốc, thế mà cô lại không nhận ra thật giả trong lời của Loan Niệm. Từ trước đến giờ cô vẫn không thể phân biệt Loan Niệm nói thật hay nói dối.
Cô quay lại bàn ăn, ngồi đối diện Loan Niệm, hắng giọng nói: “Luke.”
“Hửm?”
“Lần sau nhất định phải để tôi mời sếp.”
“Còn có lần sau à?” Vẻ mặt của Loan Niệm như muốn nói: “Cô nghiêm túc chứ? Cô còn muốn mời tôi ăn cơm cùng cô lần nữa sao?”
“Dù sao tôi cũng nói nghiêm túc.” Thượng Chi Đào biết mình không nhìn thấu Loan Niệm, vì thế cô đành bày tỏ thái độ trước, “Tôi nghiêm túc đấy.”
“Vậy cô định mời tôi ăn gì?”
“Về nhà tôi sẽ cân nhắc kỹ càng được không ạ?”
“Khỏi cân nhắc, tôi còn phải hẹn hò với rất nhiều ‘các’ bạn gái, hôm nay là ngoại lệ thôi.” Nói xong, Loan Niệm đứng dậy, “Về nhé?”
“Vâng. Sếp cho tôi đến chỗ nào dễ gọi xe ở dưới núi là được rồi.”
“Hiểu chuyện vậy cơ à?”
Sự hiểu chuyện của Thượng Chi Đào biến cô thành một người có vẻ rất khách sáo, là kiểu người luôn sợ gây phiền phức cho người khác trong mối quan hệ giữa người với người.
Loan Niệm không thích kiểu phụ nữ như này, anh thích kiểu phụ nữ thẳng thắn, biết lúc nào phải mạnh mẽ, lúc nào nên tỏ ra yếu đuối.
Chẳng hạn như trường hợp này, đáng lẽ cô phải nói với anh là: “Phải phiền sếp đưa tôi về nhà rồi.”
Nhưng Thượng Chi Đào không hiểu những điều này, cô còn chưa biết cách tận dụng ưu thế về giới tính của mình.
Loan Niệm không thảo luận với cô về việc cho cô xuống ở chỗ nào, anh chỉ chậm rãi lái xe quay về. Ra khỏi trang trại cá chính là đường xuống núi, Thượng Chi Đào nhìn ra ngoài cửa xe, láng máng nhìn thấy màn sao dày đặc trên bầu trời. Cô “oa” một tiếng. Loan Niệm nhìn sang cô rồi đỗ xe ở khu ngắm cảnh, hạ cửa xe xuống, xung quanh tối om om.
Thượng Chi Đào thò đầu ra khỏi cửa xe, nhìn thấy ánh sao trên bầu trời. Bầu trời sao tuyệt đẹp, là phần thưởng nho nhỏ cho một ngày đầy bận rộn của cô.
Loan Niệm xuống xe, tựa vào thân xe ngẩng đầu ngắm sao. Thượng Chi Đào không xuống xe theo anh, thái độ biết chừng mực của cô đã được bộc lộ hết vào lúc này.
Cô không thể đứng bên Loan Niệm để ngắm sao cùng anh, đó là chuyện mà một đôi tình nhân nên làm, còn anh là cấp trên của cô.
Cô biết sự khác biệt trong trường hợp này.
Hai người tự thưởng thức cảnh đẹp một hồi rồi tiếp tục lái xe xuống núi. Lúc Loan Niệm lái thẳng về hướng nhà trọ của Thượng Chi Đào thì cô mới muộn màng nhận ra, sắp đến nhà thì cô mới nhận ra ý tốt của Loan Niệm: “Cảm ơn Luke ạ.”
“Không có gì. Hôm sau nhớ tìm HR xin cấp lương tăng ca, lúc điền thông tin trực tuyến, cô điền người thông báo là tôi.”
“Vâng, cảm ơn ạ.”
Loan Niệm dừng xe, nhìn bóng dáng của Thượng Chi Đào đi khuất, mới lái về nhà.
Hôm nay hai người chỉ tăng ca cùng nhau hết sức bình thường, nhưng Thượng Chi Đào lại thấy rằng cảm nhận của cô về Loan Niệm đã có sự thay đổi. Cô có thể khẳng định chắc nịch rằng Loan Niệm là một người tốt, có điều mồm mép của anh rất khó ưa, là một người tốt tính tình cay nghiệt.
Cô nghĩ đến Loan Niệm, lại cảm thấy anh đúng là một người lạ lùng.
…
Tôn Vũ gõ cửa đi vào phòng cô, hai mắt đỏ hoe.
“Chị sao thế?” Thượng Chi Đào hỏi cô ấy.
Tôn Vũ lắc đầu, ngồi cạnh giường Thượng Chi Đào, “Chị có thể nói chuyện với em một lát không? Chị thấy hơi khó chịu.”
“Chị sao thế ạ?” Thượng Chi Đào kéo cô ấy ngồi lên giường, hai người ngồi quay mặt vào nhau. Cô gái người Quý Châu vừa mới đối mặt với Thượng Chi Đào, nước mắt đã rơi xuống, “Chị chia tay rồi.”
“Chẳng phải hôm qua chị còn bảo là hôm nay đến chỗ anh ta sao?”
“Anh ta nói chị không phải đến nữa.” Tôn Vũ bật khóc nức nở, “Em biết không Thượng Chi Đào, chị thất nghiệp rồi, còn chưa tìm được công việc mới. Còn anh ta có công việc rất tốt, chị vẫn luôn cảm thấy giữa bọn chị không bình đẳng. Anh ta nói với chị rằng anh ta cảm thấy tiếng nói chung giữa chị và anh ta càng ngày càng ít... thực ra là vì anh ta thấy chị kém cỏi.”
“Nhưng chị có kém đâu...” Thượng Chi Đào không biết phải an ủi Tôn Vũ ra sao. Tôn Vũ tốt biết bao, một cô gái Quý Châu vừa xinh đẹp vừa thông minh như thế, sao có thể kém cỏi được?