Đầu Xuân Tươi Sáng

Chương 50

Trước Sau

break

“Em vẫn chưa biết ư, Bắc Kinh là một thành phố rất tàn nhẫn, rất hiện thực.” Tôn Vũ buồn bã vô cùng, cô là người trao đi tình cảm, vậy mà người khác lại đặt tình cảm của cô lên cán cân mà đong đếm, tình cảm của cô đã được định giá như thế.

Thượng Chi Đào nghe cô ấy nói như vậy, cõi lòng cũng rất buồn.

Hồi đại học cô đã từng trải qua mối tình trong sáng không tì vết, khi ấy cô và Tân Chiếu Châu ăn hàng vỉa hè gần trường, ngồi xe bus đi chơi công viên hoặc cô ngồi đợi anh bên sân bóng rổ. Họ của khi ấy chỉ nghĩ đến chuyện yêu hay không yêu, chứ không phải tình yêu đáng giá bao nhiêu tiền.

Mặc dù sau này họ đã chia tay, nhưng họ vẫn thiện ý chúc phúc lẫn nhau.

“Chưa biết chừng hai người vẫn làm lành được thì sao...” Thượng Chi Đào không biết khuyên nhủ người khác, chỉ có thể chọn một khả năng tốt hơn: “Có khi nào hai ngày nữa anh ta đột nhiên nhận ra chị vẫn là người tốt nhất...”

“Rồi sau khi gặp được người tốt hơn, anh ta lại đá chị một lần nữa sao?” Tôn Vũ càng khóc thảm thiết hơn, “Chị mãi mãi không cho anh ta cơ hội đó đâu.”

Trái tim Tôn Vũ đau như bị xát muối, mọi thứ đẹp đẽ trước đây đều trở thành hư ảo. Cô cứ tưởng anh ta đi công tác, team building chỉ là vì công việc yêu cầu.

Mãi đến hôm nay cô mới hiểu, đó không phải là công việc yêu cầu, mà chính là nhu cầu của bản thân anh ta. Anh ta cần phải dùng cách thức như thế để tình cảm giữa hai người trở nên nguội lạnh cho đến khi chia tay.

Người trưởng thành đúng là xấu xa quá.

Thượng Chi Đào ghé lại gần cho Tôn Vũ mượn bờ vai, cô cũng có chút mịt mờ. Diêu Bội bảo cô rằng nếu yêu ai thì nên chọn người có điều kiện tốt, đỡ phải chịu khổ. Thượng Chi Đào không có ham muốn gì với cuộc sống vật chất, cũng không biết người có điều kiện tốt rốt cuộc là người như thế nào.

Cô ở bên Tôn Vũ rất lâu, thấy Tôn Vũ bắt đầu lau nước mắt rồi ngồi thẳng dậy, “Em biết không Thượng Chi Đào, bỗng dưng chị hiểu ra, cần đếch gì bọn đàn ông, chị phải dựa vào chính mình. Chỉ khi nào mình đủ mạnh mẽ, đám đàn ông mới chạy theo em. Bằng không bọn họ mãi mãi sẽ không biết thế nào là trân trọng.”

Thượng Chi Đào vội vàng gật đầu, “Đúng vậy! Chúng ta phải trở nên mạnh mẽ!”

Hai người như lạc vào động đa cấp, ai nấy cũng có vẻ hứng chí. Tôn Vũ bật cười, chọt tay vào trán Thượng Chi Đào, “Em kích động gì vậy?”

“Em cũng phải mạnh mẽ!”

Thượng Chi Đào nghĩ, đợi mình trở nên mạnh mẽ, mình sẽ không sợ Loan Niệm suốt ngày lải nhải đòi đuổi việc mình nữa. Đợi đến khi mình trở nên mạnh mẽ, mình sẽ đập đơn xin thôi việc lên bàn Loan Niệm và nói với anh ta: Bà đây không làm nữa!

Chỉ mới nghĩ đến cảnh tượng đó thôi đã thấy hơi khoái chí rồi, à không, vô cùng khoái chí.

Thượng Chi Đào hoàn toàn không nhận ra rằng Loan Niệm đã chiếm cứ một góc nhỏ trong tim cô, thúc ép cô tiến về phía trước.

“Vậy hôm nay em tăng ca cùng ông sếp đáng ghét kia có vui không?” Ban nãy Tôn Vũ mải khóc nên quên hỏi chuyện Thượng Chi Đào.

“Cũng được chị ạ, ngoài trừ hơi nghiêm khắc ra thì con người anh ta không hề xấu. Anh ta còn mời em lên núi ăn cá đấy.” Thượng Chi Đào kể cho Tôn Vũ những chuyện xảy ra trong hôm nay.

Tôn Vũ nghe mãi, nghe mãi rồi vẻ mặt thay đổi từ lúc nào, “Thượng Chi Đào, có khi nào ông sếp kia của em muốn dùng quy tắc ngầm với em không?”

“Gì cơ? Không thể nào, anh ta có rất nhiều bạn gái...”

“Đàn ông, nhất là đàn ông có tiền chưa bao giờ sợ có nhiều bạn gái, bọn họ chỉ muốn chinh phục phụ nữ thôi.”

“Không thể nào, không thể nào.” Thượng Chi Đào xua xua tay, “Em từng nhìn thấy bạn gái ở Quảng Châu của anh ta rồi, đẹp như hoa hậu thế giới ấy.”

“Thế thì có làm sao? Không thể loại trừ khả năng anh ta muốn tìm của lạ. Vả lại dáng em đẹp vậy cơ mà.”

Thượng Chi Đào đỏ mặt, “Chị đừng nói bừa nữa, anh ta không thiếu phụ nữ, em cũng chẳng có hứng với anh ta.”

“Em chắc chứ?”

“Em chắc.” Nói xong, Thượng Chi Đào lại nghĩ lại, không đúng, cô rất có hứng với Loan Niệm, cô muốn làm gì đó với Loan Niệm.

Vậy Loan Niệm nghĩ thế nào về cô? Thượng Chi Đào không thể biết được. Đến tối cô lại mất ngủ, nghĩ kỹ lại mọi biểu hiện khi ở bên cạnh Loan Niệm ngày hôm nay một lượt, càng nghĩ cô càng cảm thấy Tôn Vũ nói đúng, đúng là Loan Niệm muốn dùng quy tắc ngầm với mình!

Thượng Chi Đào tức khắc ngồi bật dậy khỏi giường!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương