Tốt quá rồi, vừa ra khỏi thôn đã gặp ngay xe lừa, đúng là vận may trời ban!
Cô phấn khởi vẫy tay chặn chiếc xe lại, lấy từ trong túi ra hai hào, chỉ về phía huyện.
Người đánh xe là một ông lão, thấy mẹ con Tô Hiểu Tĩnh chặn xe, ông cười hiền hậu hỏi:
“Này đồng chí, hai mẹ con muốn quá giang xe lừa vào huyện à?”
Tô Hiểu Tĩnh vội vàng gật đầu, đưa hai hào cho ông lão.
Ông lão vui vẻ đón lấy, đỡ hai mẹ con lên xe.
Thế nhưng hai người vừa ngồi vững thì tiếng động cơ xe máy cày đã vang lên từ phía cửa thôn họ vừa đi ra.
Tim Tô Hiểu Tĩnh bỗng chốc vọt lên đến tận cổ họng, bởi vì trong mấy đại đội quanh đây, chỉ có Đại đội 6 của họ là có xe máy cày!
Cô vội vàng ôm chặt Thiết Đản vào lòng, che kín mặt cậu bé, kéo thấp vành mũ nan rồi quay lưng về phía chiếc xe máy cày, chỉ sợ bị người trong thôn nhận ra.
Tiếng xe máy cày càng lúc càng gần, Tô Hiểu Tĩnh căng thẳng đến mức không dám thở mạnh, cô thầm cầu nguyện cho chiếc xe mau chóng đi qua.
Ai ngờ, ông lão đánh xe lừa lại vẫy tay chặn chiếc xe máy cày lại...
“Này, mấy chú Đại đội 6 đấy à, sáng sớm ra đã lái máy cày lên huyện làm gì thế?”
Tô Hiểu Tĩnh cạn lời đến mức muốn chửi thề!
[Ông cụ này thật là, già rồi mà sao còn ham hóng hớt thế không biết!]
Anh thanh niên lái máy cày nghe thấy ông lão hỏi, liền giảm tốc độ rồi oang oang đáp:
“Trời ơi, trong thôn có góa phụ bị kích động đến mức ngất xỉu, bác sĩ trong thôn hôm qua vừa khéo lại về nhà cha vợ chưa thấy mặt mũi đâu, sợ xảy ra chuyện nên phải vội vàng chở bà ấy lên huyện xem sao!”
Nói xong, anh ta không nán lại thêm mà nhấn ga cho xe máy cày nổ xình xịch chạy thẳng về phía huyện.
Đợi máy cày đi xa rồi, ông lão vẫn còn lẩm bẩm một mình:
“Chẳng biết bị kích động cái nỗi gì mà đến mức ngất xỉu? Đúng là đồ vô dụng!”
Nói xong, ông vừa đánh xe lừa vừa chủ động bắt chuyện với Tô Hiểu Tĩnh:
“Này cô, cô ở đại đội mấy thế, có biết bên Đại đội 6 xảy ra chuyện gì không?”
Nghe thấy thế, Tô Hiểu Tĩnh lập tức ôm lấy Triệu Thiết Đản nằm xuống sàn xe, nhắm mắt giả vờ ngủ mặc cho xe xóc nảy.
Ông lão thấy phía sau mãi không có tiếng trả lời, ngoái lại nhìn thấy Tô Hiểu Tĩnh đã ngủ say thì thất vọng lắc đầu.
“Đúng là bọn trẻ bây giờ, sức dài vai rộng mà chẳng bằng cái thân già này, mặt trời lên đến đỉnh đầu rồi mà vẫn còn ngủ được!”
Miệng thì trách móc nhưng ông lão vẫn tốt bụng đánh xe chậm lại một chút, cố gắng tránh những đoạn đường gồ ghề.
Tô Hiểu Tĩnh mặc kệ ông lão nói gì, kiên quyết giả vờ ngủ đến cùng.
[Cái lão già ham hóng hớt này mà biết mình bị câm, nhất định sẽ đi rêu rao khắp nơi, đến lúc đó cái màn kịch giả chết mà mình dày công sắp đặt sẽ bị lộ tẩy mất.
Cho nên tuyệt đối không được để ông lão biết mình không nói được!]
Chiếc xe cứ lắc lư tiến về phía trước. Ban đầu Tô Hiểu Tĩnh chỉ giả vờ ngủ, nhưng sau đó thì cô buồn ngủ thật. Dù sao thì đêm qua cô cũng đã bận rộn cả đêm, chợp mắt chẳng được bao nhiêu.
Cô dứt khoát lấy bọc đồ kê dưới đầu, ôm Triệu Thiết Đản làm "gối ôm", nhắm mắt ngủ.
Còn Triệu Thiết Đản mới hơn ba tuổi, giờ được mẹ ôm vào lòng nên cảm thấy vô cùng an tâm, chẳng mấy chốc cũng ngủ thiếp đi.