Đoàn Trưởng Lạnh Lùng Khó Tán, Ai Ngờ Gặp Tôi Lại Hóa Lụy Tình

Chương 12

Trước Sau

break

Tô Hiểu Tĩnh mơ thấy mình quay lại câu lạc bộ cao cấp thường lui tới, gọi mấy anh chàng người mẫu đẹp trai nhất ra tiếp. Cô chơi oẳn tù tì với họ, ai thắng thì được sờ cơ bụng của người kia.

Thế nhưng cô cứ thua mãi, mà hình phạt cho người thua là phải nằm trên chiếc bàn trà cứng ngắc trong mười phút. Cô nằm lên đó, thấy cứng quá chừng, rồi lại tiếp tục chơi oẳn tù tì.

Cuối cùng cô cũng thắng được một ván, mắt thấy sắp được chạm vào cơ bụng sáu múi của trai đẹp thì bỗng nhiên... động đất...

Tô Hiểu Tĩnh giật mình ngồi bật dậy.

“Đồng chí ơi, cuối cùng cô cũng tỉnh rồi, tôi còn tưởng mình đen đủi chở phải người chết vào thành phố nữa chứ!”

Hóa ra không phải động đất, mà là ông lão thấy cô ngủ say quá nên cứ thế lắc người cô.

Tô Hiểu Tĩnh lấy lại tỉnh táo, lập tức bế Thiết Đản xuống xe, vẫy vẫy tay chào ông lão rồi đi về hướng nhà ga.

Kiếp trước sau khi Khương Thúy Hoa qua đời, nguyên chủ đã lên huyện Dự tìm được một công việc quét dọn trong trạm y tế, làm ròng rã mấy chục năm nên rất quen thuộc đường sá ở đây.

Ngước mắt nhìn quanh, dù là huyện nhưng hai bên đường đa số vẫn là nhà cấp bốn, phải nhìn về phía trung tâm thành phố mới thấy được vài tòa nhà cao tầng lẻ tẻ.

Trên đường phố chủ yếu là người đi bộ và xe đạp, thỉnh thoảng xen kẽ vài chiếc xe lừa, xe bò và xe đẩy tay.

Quần áo mọi người mặc phần lớn là ba màu đen, xám, xanh, khiến không gian có phần tẻ nhạt, trầm buồn.

Nhìn cảnh tượng trước mắt, Tô Hiểu Tĩnh thở dài một tiếng thườn thượt.

[Haiz, đúng là hổ xuống đồng bằng bị chó khinh, đại tiểu thư xuyên không phải chịu đói! Nhìn cái môi trường sống của thập niên 70 này là biết những ngày tháng sắp tới chắc chắn không thoát khỏi cảnh khổ cực rồi!]

Đại tiểu thư họ Tô giờ nhìn đâu cũng thấy không vừa mắt, nhưng Triệu Thiết Đản thì lại khác hẳn.

Đây là lần đầu tiên cậu bé được lên huyện, nhìn thấy những con phố rộng thênh thang không giống trong thôn, nhìn những người đạp xe đi làm, đôi mắt nhỏ của cậu bé mở to hết cỡ vì kinh ngạc, cứ nhìn đông ngó tây, tò mò đủ thứ!

Tô Hiểu Tĩnh dắt Thiết Đản đi tới, mắt thì liếc nhìn xung quanh xem chỗ nào vắng người.

Cuối cùng đi ngang qua một con hẻm nhỏ vắng vẻ, cô dắt Thiết Đản vào trong, tìm một chỗ bằng phẳng rồi lấy tờ giấy giới thiệu trống và bút ra, điền đầy đủ các thông tin cần thiết.

Đến mục lý do đi đường, cô không cần suy nghĩ mà viết ngay: [Người nhà sĩ quan dẫn con lên đơn vị theo quân.]

Sở dĩ cô viết như vậy là vì từng nghe bà nội kể lại, thời đại này đi tàu hỏa ngoại trừ cán bộ công chức, người bình thường dù có tiền cũng không mua được vé giường nằm.

Cô không muốn ngồi ghế cứng đau cả mông, càng không muốn ngửi mùi chân thối và mùi mồ hôi của người khác, chỉ nghĩ đến thôi đã thấy muốn sụp đổ rồi!

Viết xong giấy giới thiệu, cô lại nhìn quanh quất như kẻ trộm, xác định không có ai mới lấy xấp tiền và phiếu trong túi ra đếm.

Lúc ở nhà họ Triệu tình hình khẩn cấp, không thể lãng phí một giây một phút nào, giờ mới có lúc ngồi đếm xem mụ béo Khương Thúy Hoa đã tích cóp được bao nhiêu gia sản.

Nhìn thấy xấp tiền và phiếu dày cộm trong tay mẹ, đôi mắt Thiết Đản suýt thì lọt ra ngoài vì kinh ngạc.

“Mẹ ơi, sao... mà, nhiều... nhiều tiền thế ạ?”

Tô Hiểu Tĩnh mỉm cười xoa đầu cậu bé, dùng khẩu hình nói chậm rãi:

“Mua kẹo cho con!”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương