Đoàn Trưởng Lạnh Lùng Khó Tán, Ai Ngờ Gặp Tôi Lại Hóa Lụy Tình

Chương 13

Trước Sau

break

Nói xong, cô còn hào phóng rút hai hào đưa cho Thiết Đản.

“Cho con tiền tiêu vặt này!”

Thiết Đản hiểu được khẩu hình của mẹ, cậu hiểu hết rồi!

Đây là lần đầu tiên mẹ dùng khẩu hình nói chuyện với cậu, lại còn là lần đầu tiên mẹ bảo mua kẹo cho cậu, cho cậu tiền tiêu vặt nữa!

Mẹ bây giờ thay đổi khác quá, cậu thật sự rất thích người mẹ hiện tại!

“Mẹ ơi, con không... không lấy đâu, mẹ để... mua cho mẹ đi!”

Thiết Đản đẩy tờ tiền lại, hiểu chuyện đến mức không giống một đứa trẻ hơn ba tuổi chút nào.

Tô Hiểu Tĩnh thấy Thiết Đản hiểu được khẩu hình của mình thì vô cùng ngạc nhiên. Đứa nhỏ này tuy mới hơn ba tuổi nhưng thật thông minh, lại còn biết quan tâm đến người khác, càng ở gần càng thấy đáng yêu.

Tô Hiểu Tĩnh thấy trên áo Thiết Đản không có túi nên cũng không ép, tiếp tục dùng khẩu hình nói:

“Vậy mẹ giữ hộ con trước nhé!”

Thiết Đản gật đầu lia lịa, hưng phấn đứng bên cạnh nhìn mẹ đếm tiền.

Một lát sau, Tô Hiểu Tĩnh đã đếm xong xuôi. Tiền mặt tổng cộng có 386 đồng 4 hào 7 xu. Cô vô cùng kinh ngạc và thích thú, cảm giác này còn hưng phấn hơn cả việc kiếp trước được cha cho tùy tiện 3,8 triệu tiền tiêu vặt!

Nghĩ bụng, bấy nhiêu tiền ở thời đại này chắc chắn mua được rất nhiều thứ.

Về phần tem phiếu thì không có quá nhiều. Có lẽ do Khương Thúy Hoa không thích ăn diện nên phiếu vải còn thừa nhiều nhất, được 9 thước vải. Sau đó là một ít phiếu nhu yếu phẩm như xà phòng, diêm... Phiếu lương thực chỉ có 4 tờ, phiếu bánh kẹo và phiếu đường mỗi loại 1 tờ.

Tô Hiểu Tĩnh xem qua một lượt, trong số này chỉ có 2 tờ phiếu vải và 1 tờ phiếu lương thực là loại lưu hành toàn quốc, còn lại đều là phiếu của tỉnh này. Để không lãng phí, cô cần phải đi tiêu hết số phiếu tỉnh này trước đã.

Vừa quay đầu lại, cô chợt phát hiện trong con hẻm nhỏ có một ánh mắt đầy tham lam đang chằm chằm nhìn vào hai mẹ con...

Tô Hiểu Tĩnh giật thót mình, người này xuất hiện từ lúc nào thế? Chẳng lẽ thuộc họ nhà mèo à, chẳng nghe thấy tiếng động gì cả!

Gã đàn ông khoảng ba bốn mươi tuổi, cao tầm một mét bảy, mắt tam giác, gò má cao, môi mỏng, đang mặc bộ đồ bảo hộ màu xanh, trên áo có in chữ "Nhà máy Gang thép số 2", xem ra là công nhân của nhà máy gần đây.

Thời đại này trị an vốn lộn xộn, cuộc sống của mọi người đều chẳng mấy dư dả, nhìn gã này đã thấy không phải hạng người lương thiện gì. Chắc chắn lúc nãy gã trông thấy cô đếm tiền nên mới nảy sinh ý đồ xấu.

Gã đàn ông tiến lại gần hai bước, chìa tay ra, trưng ra bộ mặt hung ác thốt lời đe dọa:

“Sáng sớm ra đã được nghe chim khách kêu, hóa ra là có người chủ động mang tiền đến biếu mình! Này cô em, hôm nay tôi đây tâm trạng tốt, chỉ cần cô giao hết số tiền trong túi ra, tôi sẽ thả hai mẹ con đi. Nếu không, tôi bán cả cô lẫn thằng ranh này vào xó xỉnh trong núi sâu đấy!”

Triệu Thiết Đản sợ hãi co rúm người lại, nhưng vẫn đứng chắn trước mặt Tô Hiểu Tĩnh, ngẩng đầu lên, cố lấy hết sức bình sinh, lắp bắp hét lên một cách đanh đá:

“Kh... không được bắt n... nạt, m... mẹ tôi!”

Tô Hiểu Tĩnh một lần nữa cảm động vì nhóc con này, đây đã là lần thứ hai cậu bé đứng ra chắn trước mặt bảo vệ cô rồi.

Giây phút này, Tô Hiểu Tĩnh quyết định sẽ thay nguyên chủ nuôi nấng đứa trẻ này thật tốt!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương