Vài giây sau, chiếc xe tải Giải Phóng màu xanh quân đội cuối cùng cũng chậm rãi dừng bánh.
Tô Hiểu Tĩnh mừng rỡ ra mặt, dắt Thiết Đản chạy nhanh tới đuổi kịp chiếc xe.
Từ trên xe có một người lính mặc quân phục bước xuống, mặt anh ta đầy vẻ thắc mắc nhìn Tô Hiểu Tĩnh:
“Đồng chí, có chuyện gì không?”
Tô Hiểu Tĩnh lập tức lấy giấy bút ra viết: [Đồng chí ơi, chúng tôi là người nhà đến quân khu thăm thân, có thể cho chúng tôi đi nhờ một đoạn được không?]
Người lính đầy vẻ cảnh giác nhìn Tô Hiểu Tĩnh.
“Hai mẹ con lên quân khu tìm ai? Cụ thể là ở trung đoàn nào, tiểu đoàn nào? Phiền cô cho xem giấy tờ tùy thân!”
Tô Hiểu Tĩnh làm sao biết được Triệu Bỉnh Xuyên ở trung đoàn nào hay tiểu đoàn nào, nhưng cô vẫn lấy tờ giấy giới thiệu của mình ra. Đồng thời, cô viết thêm mấy chữ lên giấy: [Người tôi muốn tìm tên là Triệu Bỉnh Xuyên.]
Người lính kia dĩ nhiên là biết Đoàn trưởng Triệu rồi. Đó là "binh vương mặt lạnh" của Quân khu 86, năm nào thi đấu cũng đứng thứ nhất, ai mà không biết cho được!
Mặt anh ta đầy vẻ kinh ngạc nhìn hai mẹ con Tô Hiểu Tĩnh, rồi lại nhìn lý do ghi trong giấy giới thiệu: "Người nhà sĩ quan dẫn con lên đơn vị theo quân."
Hèn chi đứa trẻ này trông lại giống Đoàn trưởng Triệu đến thế!
“Hóa ra cô là chị dâu!” Ánh mắt người lính nhìn Tô Hiểu Tĩnh lập tức trở nên vô cùng kính cẩn.
Anh ta có chút khó xử nhìn mấy người đang ngồi trên xe, chần chừ một lát rồi mới lên tiếng:
“Chị dâu à, hôm nay ba cô gái bên đoàn văn công vừa khéo lên thành phố mua sắm, phía cabin đã ngồi chật kín người rồi, giờ chỉ còn chỗ ở thùng xe thôi. Để tôi vào hỏi xem có ai tình nguyện đổi chỗ cho chị không.”
Tô Hiểu Tĩnh kéo tay người lính trẻ đang định quay đi, rồi lắc đầu ra hiệu.
Dù trước kia cô là đại tiểu thư cành vàng lá ngọc nhưng không phải hạng người không biết lý lẽ, cô hiểu quy luật đến trước đến sau.
Nếu phía trước là binh lính thì đổi chỗ cũng không sao, nhưng lúc nãy cô liếc qua cửa sổ xe thì thấy phía trước là mấy cô gái trẻ trung yểu điệu, tuổi đời đều còn rất nhỏ.
Hơn nữa, ghế phụ lái vậy mà nhét tận ba người! Đúng là kinh khủng thật!
Thay vì chen chúc ở phía trước, ngồi ở thùng xe còn thoải mái hơn! Tô Hiểu Tĩnh tuy chưa từng ngồi xe tải lớn nhưng cô đã từng ngồi xe thể thao mui trần rồi, trong mắt cô thì cũng sàn sàn như nhau cả thôi!
Ngồi phía sau vừa không dễ bị say xe, lại vừa tránh được việc vừa mới đến quân khu đã bị người ta nói ra nói vào là kiêu căng hống hách.
Cô bế Thiết Đản đặt lên thùng xe, sau đó ném bọc đồ lên, cuối cùng tự mình giơ cao chân nhảy lên thùng xe tải một cách chẳng còn chút hình tượng nào.
Người lính thấy Tô Hiểu Tĩnh và Thiết Đản đã ngồi vững mới quay lại phía trước lái xe.
Mấy cô gái trẻ trong xe thấy người lính lên xe, không quên nhỏ giọng hỏi thăm:
“Đồng chí Trương, hai mẹ con lúc nãy là đến quân đội thăm thân ạ?”
Anh lính họ Trương lúc này đã lấy lại bình tĩnh sau cơn kinh ngạc, liền thản nhiên đáp: “Đúng vậy, họ là người nhà của Đoàn trưởng Triệu.”
Một câu nói này ngay lập tức dấy lên sóng gió trong lòng mọi người!
Đoàn trưởng Triệu kết hôn từ bao giờ thế? Thậm chí đến con cũng có rồi! Chẳng phải nói anh ấy vẫn còn độc thân sao?
Mấy cô nàng ở đoàn văn công này cảm thấy như trời đất sụp đổ đến nơi!
“Diêm vương mặt lạnh”, “binh vương” của Quân khu 86 vậy mà sớm đã bị người ta chinh phục rồi!