Chiếc xe tải Giải Phóng bắt đầu lăn bánh, đến lúc này Tô Hiểu Tĩnh mới nhận ra mình quả thật đã quá ngây thơ.
Cứ ngỡ ngồi sau thùng xe tải cũng sẽ giống như ngồi trên xe thể thao mui trần, được tự do tự tại đón gió, nhưng thực tế là những cơn gió hú trên thảo nguyên khi tạt vào thùng xe lại càng trở nên điên cuồng hơn gấp bội.
Tô Hiểu Tĩnh lo lắng Thiết Đản sẽ bị cảm lạnh, việc đầu tiên cô làm là mở bọc đồ, lấy xấp vải đã mua ở huyện Dự ra bọc kín lấy cậu bé, bọc từ đầu đến chân chỉ để hở mỗi cái mũi và đôi mắt.
Tuy nhiên, Thiết Đản thì ấm áp rồi, còn cô thì thê thảm vô cùng!
Lúc nãy để đuổi kịp xe tải, cô đã bế Thiết Đản chạy đến mức mồ hôi đầm đìa, giờ gió lạnh thổi qua, cả người cô bắt đầu run lên bần bật, cái lạnh thấu tận tâm can.
Thêm vào đó, đường sá ở thập niên 70 rất gồ ghề, ngồi trên thùng xe mà cái mông cô cảm tưởng như bị xóc đến mức sắp vỡ làm tám mảnh.
Cuối cùng, cô chỉ có thể khúm núm ngồi thụp xuống một góc phía đầu thùng xe, một tay bám chặt vào thành xe, tay kia ôm khư khư lấy Thiết Đản. Cô dùng chính cơ thể mình để chắn gió cho con, đồng thời cũng muốn dựa vào hơi ấm từ cậu bé để sưởi ấm cho chính mình.
Cảnh tượng này phải nói là vô cùng thảm hại!
Chiếc xe tải xóc nảy khoảng bốn mươi phút, ngay khi Tô Hiểu Tĩnh cảm thấy mình thật sự sắp không chịu đựng nổi nữa thì xe cũng vào đến doanh trại và chậm rãi dừng lại trước cổng lớn.
Thấy xe dừng, Tô Hiểu Tĩnh thở phào một cái thật dài. Cuối cùng cũng đến nơi rồi, nếu không đến chắc cái mạng nhỏ này của cô cũng đi tong mất!
Cô bám vào thành xe để đứng dậy, nhưng do ngồi xổm quá lâu, đôi chân tê dại cộng thêm chứng hạ đường huyết khiến cả người cô lảo đảo trên thùng xe.
Thiết Đản thấy mẹ loạng choạng liền nhanh nhẹn vươn đôi tay nhỏ xíu ra đỡ lấy. Nhưng một đứa trẻ hơn ba tuổi làm sao gánh nổi trọng lượng của người lớn cơ chứ!
Cuối cùng vẫn là đồng chí Trương nhanh tay nhanh mắt, lập tức nhảy vọt lên xe đỡ lấy Tô Hiểu Tĩnh, không để cô bị ngã nhào xuống đất.
Lúc này, ánh mắt của mấy cô nàng văn công trên xe cũng đổ dồn về phía này. Bọn họ đều muốn xem xem người phụ nữ có thể thu phục được "Diêm vương mặt lạnh" như Đoàn trưởng Triệu rốt cuộc trông như thế nào.
Tô Hiểu Tĩnh nhận ra ánh mắt dò xét của mọi người, cảm giác như mình đang bị đặt dưới ánh đèn sân khấu vậy.
Vốn mang trong mình tinh thần chuyên nghiệp của một diễn viên, cô nghiến răng chịu đựng cơn tê dại ở chân, cố gắng đứng vững rồi nhảy xuống xe.
Đồng chí Trương cũng bế Thiết Đản xuống theo.
Mọi người nhìn Tô Hiểu Tĩnh với mái tóc bị gió thổi rối bù xù, mặt mũi đỏ bừng vì lạnh, vẻ mặt ủ rũ, lại còn mặc bộ quần áo vừa quê vừa rách, thật khó để liên tưởng việc một người phụ nữ nông thôn thế này với Đoàn trưởng Triệu lạnh lùng đẹp trai lại ở bên nhau.
Họ bắt đầu xì xào bàn tán:
“Không ngờ người nhà Đoàn trưởng Triệu lại trông như thế này, tôi cứ tưởng phải là đại mỹ nhân cơ đấy!”
“Chắc chắn là hôn sự do gia đình sắp đặt rồi, nếu không sao không theo Đoàn trưởng lên đơn vị sớm hơn? Tám phần là Đoàn trưởng không thích cô ta...”
Tô Hiểu Tĩnh cũng chẳng thèm để tâm đến ánh mắt của đám đông, cô day day huyệt thái dương đang đau nhức, nhìn đồng chí Trương với ánh mắt đầy thắc mắc.