Tiểu Trương lập tức hiểu ý, dõng dạc đáp:
“Chị dâu, chị cứ theo tôi đến phòng nghỉ trước đã, tôi đi gọi Đoàn trưởng ngay đây!”
Tô Hiểu Tĩnh gật đầu, dắt Thiết Đản đi theo Tiểu Trương. Tiểu Trương dặn dò lính canh cửa vài câu rồi dẫn cô đi sâu vào khu sinh hoạt của quân doanh.
Trên đường đi, Tô Hiểu Tĩnh bắt gặp rất nhiều chiến sĩ trẻ mặc áo phông xanh quân đội, tỏa ra hơi thở đầy nam tính.
Nếu là trước kia, cô nhất định sẽ không nhịn được mà chiêm ngưỡng cơ bụng, cơ ngực của mấy anh chàng này một chút.
Nhưng bây giờ, cô chỉ thấy đầu nặng chân nhẹ, đầu óc choáng váng, cơ thể này dường như sắp không còn nằm trong tầm kiểm soát của cô nữa rồi.
Cô cố gắng vực dậy tinh thần để bước tiếp, cuối cùng cũng đến một văn phòng. Tiểu Trương mỉm cười nói:
“Chị dâu, chị cứ nghỉ ngơi ở đây một lát, lính gác đã thông báo cho Đoàn trưởng rồi, chắc anh ấy sẽ đến ngay thôi!”
Tô Hiểu Tĩnh khẽ gật đầu. Đầu cô càng lúc càng choáng, cô khao khát tìm một chỗ để ngồi xuống ngay lập tức.
Trong lúc mơ màng, cô hình như nghe thấy tiếng mở cửa, đến khi quay người lại nhìn về phía cửa thì chỉ thấy một bóng dáng cao lớn mờ ảo đang sải bước chạy về phía mình.
Ngay sau đó, mắt Tô Hiểu Tĩnh tối sầm lại, cô ngã quỵ vào lòng người vừa mới đến...
“Mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ làm sao thế? Mau tỉnh lại đi!” Thiết Đản sốt sắng gọi to, lo lắng đến mức quên cả nói lắp.
Tiểu Trương cũng không ngờ Tô Hiểu Tĩnh lại đột nhiên ngất xỉu, nhìn cảnh tượng bất ngờ này mà có chút lúng túng chẳng biết làm sao:
“Đoàn trưởng, chuyện này...”
“Gọi quân y!” Triệu Bỉnh Xuyên ra lệnh với giọng điệu trầm ổn và dứt khoát.
“Rõ thưa Đoàn trưởng, tôi đi ngay đây!” Dứt lời, Tiểu Trương liền chạy biến đi mất.
Triệu Bỉnh Xuyên cau mày nhìn người phụ nữ sắc mặt nhợt nhạt, tóc tai rối bời trong lòng mình, anh bỗng nhớ lại giấc mơ thỉnh thoảng vẫn hiện về trong suốt những năm qua.
Anh nén lại cảm giác không tự nhiên trong ánh mắt, bế thốc Tô Hiểu Tĩnh lên rồi nhẹ nhàng đặt cô xuống ghế sofa trong phòng nghỉ. Thiết Đản bám sát gót theo sau.
Đôi mắt sâu thẳm của Triệu Bỉnh Xuyên nhìn chằm chằm vào Tô Hiểu Tĩnh một lúc lâu mới chuyển sang cậu nhóc Thiết Đản đang đứng bên cạnh.
“Cháu là Thiết Đản à?” Giọng nói vốn lạnh lùng của Triệu Bỉnh Xuyên hiếm khi trở nên ôn hòa hơn hẳn.
Anh có biết chuyện sau khi cưới không lâu, chị dâu đã mang thai và sinh cho nhà họ Triệu một bé trai, cũng nghe nói đứa bé tên là Thiết Đản. Chỉ không ngờ thời gian trôi nhanh quá, chớp mắt một cái mà đứa trẻ đã lớn thế này rồi. Hơn nữa, khi nhìn cậu bé này, anh có một cảm giác gần gũi kỳ lạ.
Thiết Đản gật đầu: “Tên... tên ở nhà... của cháu là Thiết Đản, tên khai sinh là... là Triệu... Triệu Cảnh An ạ.”
Cậu bé lại bắt đầu nói lắp, nhưng nói xong, cậu vẫn không quên hỏi ngược lại một câu: “Chú là... chú của cháu ạ?”
Triệu Bỉnh Xuyên khẽ ừ một tiếng.
“Cháu và mẹ cháu...” Anh định hỏi Thiết Đản sao đột nhiên hai mẹ con lại lên đơn vị tìm anh, nhưng nói được nửa câu lại nghĩ, một đứa trẻ chắc cũng chẳng kể rõ ràng được nên thôi.
Nào ngờ Thiết Đản lại chủ động kể hết những gì mình biết:
“Cha cháu chết rồi, rơi xuống sông, chết... chết đuối ạ. Bà nội cứ hay bắt nạt mẹ cháu, nên chúng cháu... chúng cháu mới bỏ chạy ra ngoài.”
Trong mắt Triệu Bỉnh Xuyên nhanh chóng lấp đầy sự kinh ngạc và đau xót, sắc mặt anh cũng trầm xuống một cách đáng sợ.