Đoàn Trưởng Lạnh Lùng Khó Tán, Ai Ngờ Gặp Tôi Lại Hóa Lụy Tình

Chương 40

Trước Sau

break

Anh cả mất rồi? Chuyện từ bao giờ vậy?

Anh không hề nghi ngờ tính chân thực trong lời nói của Thiết Đản, bởi việc chị dâu tìm đến tận đây đã chứng minh trong nhà chắc chắn xảy ra chuyện lớn.

Mặc dù Triệu Bỉnh Xuyên từ nhỏ đã biết mình là đứa trẻ được nhà họ Triệu mua về, những năm đó ở nhà họ Triệu anh không ít lần bị Khương Thúy Hoa ngược đãi, nhưng anh luôn thân thiết với người anh trai ngốc nghếch Triệu Bảo Căn.

Triệu Bảo Căn là người duy nhất trong cả nhà họ Triệu đã mang lại cho anh hơi ấm và sự bầu bạn trong những năm tháng niên thiếu đó.

Việc anh mỗi tháng gửi tiền về nhà đúng hạn, chủ yếu cũng là vì có Triệu Bảo Căn ở đó, anh muốn người anh trai có tâm trí mãi mãi như một đứa trẻ này có được cuộc sống thoải mái hơn.

Dĩ nhiên, sau này sự bận tâm của anh đối với gia đình còn có thêm một người nữa. Anh đưa ánh mắt phức tạp nhìn về phía Tô Hiểu Tĩnh đang nằm trên sofa.

[Chị dâu chắc hẳn là đau buồn lắm, dẫu sao thì chị ấy và anh cả đã có con với nhau, nghe nói anh cả rất nghe lời chị ấy, tình cảm vợ chồng của họ rất tốt...]

Bên ngoài lại có tiếng động, Tiểu Trương đã dẫn quân y tới nơi. Triệu Bỉnh Xuyên lùi lại hai bước để quân y thăm khám cho Tô Hiểu Tĩnh.

Sau một lát...

“Báo cáo Đoàn trưởng Triệu, bệnh nhân chỉ bị gió lạnh tạt mạnh vào người, khiến mạch máu não co thắt đột ngột dẫn đến thiếu máu não cục bộ.

Thêm vào đó bản thân cô ấy vốn có thể trạng suy nhược, dễ bị hạ đường huyết, chắc gần đây cũng không được nghỉ ngơi tốt nên mới ngất đi.

Hiện tại cô ấy hơi phát sốt, tôi sẽ cho truyền dịch, đợi thân nhiệt hạ xuống rồi để cô ấy nghỉ ngơi tĩnh dưỡng hai ngày là không sao đâu ạ.”

Triệu Bỉnh Xuyên thở phào nhẹ nhõm, suy nghĩ một lát rồi mới lên tiếng:

“Ở đây hơi xa bệnh viện quân y, nhưng lại rất gần ký túc xá của tôi. Đưa cô ấy về phòng tôi mà truyền dịch!”

Bác sĩ quân y gật đầu: “Thế này cũng tốt, tránh để gió lạnh thổi vào nữa. Cứ để cô ấy ngủ một giấc thật ngon, tỉnh dậy hạ sốt là ổn thôi.”

Triệu Bỉnh Xuyên bế thốc Tô Hiểu Tĩnh về phòng ký túc xá đơn của mình. Sau khi sắp xếp ổn thỏa, quân y bắt đầu truyền dịch cho cô.

Triệu Bỉnh Xuyên đứng bên cạnh, nhìn khuôn mặt trắng bệch của Tô Hiểu Tĩnh, ánh mắt vô cùng phức tạp.

Nhóc Thiết Đản thì ngoan ngoãn ngồi bên mép giường, mắt không rời Tô Hiểu Tĩnh lấy một giây.

Cùng lúc đó, tin tức người nhà Đoàn trưởng Triệu dẫn theo con lên đơn vị theo quân cũng nhanh chóng lan khắp quân doanh. Chẳng mấy chốc, tin này đã lọt đến tai các vị lãnh đạo cấp cao là Tham mưu trưởng Cố và Sư đoàn trưởng Lý...

Sư đoàn trưởng Lý cười nói: “Chẳng biết cái tin đồn này từ đâu ra mà nghe cứ như thật ấy nhỉ. Hừ, Triệu Bỉnh Xuyên có vợ từ bao giờ, chúng ta là lãnh đạo mà sao lại không biết?”

Tham mưu trưởng Cố cũng đầy vẻ không tin: “Đúng đúng, tôi đã bao nhiêu lần làm công tác tư tưởng cho cậu ta rồi. Lần trước định giới thiệu đứa cháu gái họ làm y tá cho mà cậu ta còn chẳng thèm đi xem mặt, đúng là cái đồ bướng như trâu!

Nếu lần này đột nhiên lòi ra vợ con thật thì đúng là cảm tạ trời đất, vừa giải quyết được “ca khó” của binh đoàn, vừa giúp mấy cô gái bên đoàn văn công thôi không tơ tưởng đến cậu ta nữa, mắt cứ để đâu đâu chẳng thèm nhìn mấy cậu lính trẻ ưu tú khác!”

...

break
Trước Sau

Báo lỗi chương