Hai người rời khỏi công ty, cô không lấy xe mà ngồi vào xe của anh. Anh chạy đến trung tâm thương mại gần nhất có haidilao. Hiện tại đã 10 giờ rưỡi rồi, hai người buộc phải ngồi xếp hàng đợi. Tạ Trạch nhường cho cô chiếc ghế chờ, còn anh thì nắm điện thoại trong tay liên tục nhắn tin.
"Có chuyện gì vậy?"
"Không có gì."
Anh cười rồi tắt điện thoại nhét vào túi quần. Còn cô thì hơi lắc lắc cổ chân, ánh mắt đượm buồn rồi sau đó nhanh chóng bỏ qua. Anh nâng phòng VIP nên được ưu tiên đi vào. Vừa vào anh đã kéo ghế rồi bắt cô ngồi sát bên anh. Lẩu cũng nhanh chóng được mang lên cùng món ăn dồi dào. Anh đeo tạp dề cho cô, rồi chỉnh ghế các thứ. Triệu Thuyên giật lấy đôi đũa từ tay anh cáu lên.
"Cái bàn này rộng đến mức đặt được hai cái nồi lẩu bốn ngăn đó Tạ Tổng? Anh có cần tôi gọi nhân viên vào lấy vách ngăn chia đôi ranh giới không? Sao cứ sáp vào tôi làm gì?"
Triệu Thuyên quay ngoắt sang, gương mặt lộ rõ vẻ khó chịu, tay vẫn đang cầm chặt đôi đũa dài gắp một miếng thịt bò định nhúng lẩu. Cô cố tình dịch chiếc ghế da sang một bên, bày ra tư thế "người lạ ơi xin đừng giữ khoảng cách".
Ấy thế mà, cái "tảng băng trôi" mang tên Tạ Trạch kia không những không biết điều lùi lại, mà còn mặt dày kéo chiếc ghế của mình nhích thêm hai centimet nữa, áp sát vào cô. Anh điềm nhiên cầm muôi vớt bọt nồi nước lẩu, gương mặt tỉnh rụi như thể mình là người vô tội nhất trên đời.
"Anh có sáp đâu." - Tạ Trạch chớp mắt, buông một câu lý thuyết đầy tính thuyết phục - "Do chúng ta khác cực nên tự động hút nhau thôi. Nam châm đó em."
Triệu Thuyên suýt chút nữa là sặc mùi nước lẩu Tứ Xuyên vì cái định luật vật lý lớp 7 được phát biểu từ miệng một vị tổng tài. Cô liếc xéo anh một cái sắc lẹm, đập cây đũa xuống đĩa:
"Anh là nam châm, còn tôi là sắt chắc? Tạ Tổng, anh bớt xài văn mẫu của mười năm trước đi giùm cái. Ở đây là quán lẩu, không phải phòng thí nghiệm."
"Không, sắt thì tầm thường quá." - Tạ Trạch rất tự nhiên gắp miếng thịt bò vừa chín tới trong nồi bỏ vào bát của cô, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong cực kỳ gian xảo - "Em là cực Bắc, anh là cực Nam. Khoa học đã chứng minh rồi, lực hút này là bất khả kháng. Em có dạt ra đến cửa phòng VIP thì anh cũng trôi về phía em thôi. Ăn đi, thịt chín rồi kìa."
Triệu Thuyên bất lực nhìn miếng thịt bò nằm chễm chệ trong bát mình, rồi lại nhìn sang gương mặt "bất biến giữa dòng đời vạn biến" của người bên cạnh. Cô thực sự không thể hiểu nổi tại sao năm mười bảy tuổi mình lại có thể quen một người... khùng đến mức này.
Trí nhớ của cô có bị sa sút đâu cơ chứ? Nhớ thời cấp ba, Tạ Trạch là hotboy nổi danh khắp các khối vì vẻ ngoài lạnh lùng, ít nói, lúc nào cũng mang phong thái "cool ngầu" giữ khoảng cách với người lạ. Đám con gái trong trường mê anh như điếu đổ, chỉ cần anh đi lướt qua hành lang là cả một góc sân trường xôn xao. Vậy mà bây giờ, cái hình tượng nam thần băng lãnh ngày ấy như chưa từng tồn tại, vỡ vụn thành từng mảnh trước mặt cô.
Trong lúc Triệu Thuyên còn đang thẫn thờ nhìn anh với ánh mắt đầy hoài nghi cuộc sống, Tạ Trạch đột ngột quay sang.
"Sao nhìn anh dữ vậy?"
Anh nháy mắt một cái thật tinh nghịch với cô, khóe môi ngậm ý cười, hoàn toàn không có một chút dáng vẻ nào của một Tạ Tổng cao ngạo trên thương trường.
Triệu Thuyên suýt nữa thì nghẹn họng. Cái nháy mắt này mà để cho nhân viên trong công ty nhìn thấy, chắc người ta tưởng có ai đó vừa hoán đổi linh hồn của sếp tổng nhà họ rồi cũng nên!
"App của anh hoàn thiện đến đâu rồi?"
Triệu Thuyên nhìn dáng vẻ ăn uống mê say của anh. Hình như ở trước mặt người thân anh mới có dáng vẻ này thôi. Ăn cơm không thẳng lưng, mà gù xuống, tay lua nhanh thức ăn, miệng dính dầu mỡ.
"Được rồi, khi nào xong anh gửi em thử nghiệm. Cảm ơn vì đã gửi cho bọn anh bản góp ý."
Tạ Trạch khẽ bật cười, giọng điệu dịu dàng hẳn đi khi nhắc đến công việc. Triệu Thuyên thì ngược lại, nghe anh nói thế, cô liền hơi quay đầu đi chỗ khác, ra sức tập trung vào phần đồ ăn trong bát của mình như thể đó là việc quan trọng nhất thế giới. Cô lý nhí phủ nhận:
"Ai gửi chứ."
Tạ Trạch không đôi co, anh im lặng dùng đũa gắp một miếng thịt bò vừa chín tới từ nồi lẩu, cẩn thận gạt bỏ sạch sẽ mấy cọng cần tây dính bên trên rồi mới đặt vào bát cô. Anh vẫn nhớ như in, cô không bao giờ ăn cần tây.
"Em gửi cho tiểu Lâm mà. Cảm ơn em."
Nhìn miếng thịt sạch bóng không một cọng rau mùi trong bát, lồng ngực Triệu Thuyên khẽ giao động, nhưng cô nhanh chóng đè nén cảm xúc xuống. Cô gắp miếng thịt nhúng ngập vào chén nước sốt trước mặt, gương mặt cố giữ vẻ lạnh lùng, xa cách:
"Việc nên làm, dù sao cũng là sếp giao. Đúng không?"
Lời nói mang theo vài phần gai góc của cô khiến bầu không khí trong phòng VIP chợt chùng xuống. Tạ Trạch nhìn biểu cảm lạnh nhạt của cô, nụ cười trên môi anh khẽ tắt, đôi môi mím chặt lại thành một đường thẳng. Anh không thích thấy dáng vẻ này của cô một chút nào. Anh thà để cô gắt gỏng, mắng mỏ hay dùng cái giọng điệu mỉa mai lúc nãy với anh, còn hơn là nhìn cô trưng ra khuôn mặt dửng dưng, kéo giãn khoảng cách giữa hai người như một người dưng nước lã thế này. Nhưng có lẽ giờ chưa phải là lúc.