Triệu Thuyên cầm xấp hồ sơ về lại phòng, cô ngồi xuống bắt đầu đăng nhập vào AI của công ty để tra cứu. Triệu Lâm tạo một ứng dụng AI nội bộ riêng cho công ty để hỗ trợ thuận tiện cho công việc của nhân viên.
"Chị Thuyên, em gửi chị đơn xin nghỉ phép, em phải về quê hai ba ngày."
Minh Ngọc đi tới đưa một cái đơn xin nghỉ phép. Triệu Thuyên nhìn đơn rồi vô tình ngước lên. Cô nhận ra sắc mặt Minh Ngọc có chút khó chịu. Cô càng nhìn qua thì thấy Minh Anh đang lạnh lùng làm việc.
"Em nghỉ có việc gì à?"
"Em muốn đi chữa lành."
Triệu Thuyên cười gượng rồi nhìn tờ đơn, sau đó cô xem xét công việc của cô bé. Con bé này nhỏ hơn cô 1 tuổi, nhưng phong cách chỉnh chu và rất thanh lịch.
"Được rồi, em nghỉ ngơi đi nhé."
"Có vấn đề gì em sẽ hỗ trợ online ạ."
Sau đó con bé quay về chỗ, Triệu Thuyên nhìn hai đứa nó không thèm nhìn nhau lấy một cái. Nhìn sơ qua là cô đã biết hai đứa nó có vấn đề gì rồi. Tụi nó chắc chắn là người yêu của nhau.
Minh Ngọc rất được các đàn anh trong công ty yêu thích. Vì dáng vẻ rất thu hút. Thế nhưng, gái đẹp luôn thuộc về một người con gái khác. Giờ đây hai đứa nó đang cãi nhau. Nếu trong công ty khác, chắc chắn sẽ bị phê bình. Hên sao, tụi nó làm chung phòng ban nên cũng không ảnh hưởng lắm. Chỉ là không khí hết vui vẻ như lúc đầu.
"Minh Anh gửi chị báo cáo tình hình lao động nhé, đầu giờ chiều. Giờ hai đứa nghỉ trưa nhé."
Minh Anh dạ một cái rồi lại tiếp tục bấm điện thoại. Minh Ngọc thì lập tức đóng tập hồ sơ lại rồi xách túi đi ra khỏi phòng.
Triệu Thuyên cũng dọn đồ về nhà ăn cơm trưa với mẹ. Khi cô đi xuống sảnh, bắt gặp ánh mắt của Chung Lệ Thanh đang nhìn cô. Khi cô chạm ánh mắt đó, chị ấy liền quay sang nói chuyện với nhân viên lễ tân.
Cô đi xuống hầm lấy xe, vừa chạy ra khỏi hầm là đợt nắng gắt phả vào muốn đốt cháy luôn cả người cô. Cô chửi thề một cái rồi chạy về nhà thật nhanh.
Cô bấm cửa chung cư đi lên, nhưng đột nhiên, cánh cửa lại mở ra. Dì Tạ đi vào với chiếc giỏ trong tay. Khi vừa thấy cô thì bà nở nụ cười nhẹ nhàng.
"Con về ăn cơm trưa hả?"
"Vâng ạ! Dì vừa đi chợ về ạ? Để con xách cho dì."
Cô đón lấy chiếc giỏ tre trên tay dì, cái nằng nặng từ vài bó rau tươi và mấy bọc thuốc bắc bên trong khiến lòng cô bỗng chốc trĩu xuống. Cô khẽ khép miệng giỏ lại, những ngón tay siết nhẹ như để giấu đi sự bối rối, trong lòng dâng lên một vị chua xót dâng tràn tận cuống họng.
Ký ức ngày xưa cứ thế không mời mà ùa về. Những ngày còn đi học, ngôi nhà của Tạ Trạch từng là nơi thân thuộc thứ hai của cô. Cô nhớ vị đậm đà của những món ăn dì nấu, nhớ cả những đêm mưa hai anh em cô sang ngủ nhờ khi ba mẹ vắng nhà. Từ lâu, cô đã xem dì như người mẹ thứ hai của mình. Thế nhưng, ngày cô và Tạ Trạch đổ vỡ, vì sợ sự xuất hiện của mình sẽ làm gia đình dì khó xử, cô chọn cách im lặng lùi lại, cắt đứt liên lạc. Cô cứ ngỡ thời gian sẽ làm mờ đi tất cả, nào ngờ ngày gặp lại, mọi thứ lại ngổn ngang đến thế này.
"Con vào làm việc cùng Trạch, dì vui lắm. Cảm ơn anh em con nhé. Có hai đứa bên cạnh nó, dì yên tâm rồi."
Nụ cười của dì Tạ vẫn hiền lành như những năm tháng cũ. Dì đưa tay đón lại chiếc giỏ, bước chân có phần chậm rãi ra khỏi thang máy. Khi cánh cửa inox từ từ khép lại, chia cắt bóng dáng gầy gò của dì, lồng ngực cô bỗng thắt nghẹn. Không thể kìm lòng thêm được nữa, cô vội vã ấn mạnh nút mở cửa.
Cánh cửa bật mở, cô bước nhanh ra ngoài, giọng run run phá vỡ khoảng không im lặng:
"Dì Tạ... dì cảm ơn con làm gì chứ? Suốt bốn năm đại học, con đã trốn tránh gia đình dì, con..."
Dì Tạ khựng lại, ngạc nhiên quay đầu nhìn cô. Trong đôi mắt đã hằn vết chân chim của dì, làn da từng xinh đẹp bây giờ thì nhợt nhạt khô khốc. Dì không có một lời trách móc, chỉ có sự dịu dàng bao dung đang lặng lẽ đợi cô nói hết câu.
"Dì tốt với con từ nhỏ tới khi... tới khi con lớn. Nhưng con không biết ơn dì con lại lảng tránh, suốt mấy năm. Con không có gì để dì phải cảm ơn, con..."
Ánh mắt cô khựng lại, nghẹn ngào nửa câu chữ còn dang dở trên môi khi nhìn thấy bóng dáng cao lớn vừa bước ra từ sau cánh cửa căn hộ.
Tạ Trạch đứng đó. Chiếc áo khoác vest mỏng vắt hờ trên tay, dường như anh cũng vừa mới về. Anh không nói một lời, chỉ lẳng lặng nhìn cô, ánh mắt thâm trầm như mặt hồ không chút gợn sóng, nhưng lại chứa đựng một sức nặng khiến lồng ngực cô thắt lại. Khoảng cách vài bước chân trong hành lang chung cư bỗng chốc trở nên hun hút.
Nghe tiếng động, dì Tạ cũng chậm rãi quay lại nhìn con trai mình. Cái nhìn của người mẹ luân chuyển giữa hai đứa trẻ từng gắn bó như tay với chân, nay lại đứng cách nhau một khoảng lặng vô hình. Đôi mắt đã mờ đục theo thời gian của bà chợt ánh lên một nỗi buồn bã xót xa — một nỗi buồn không phải vì trách móc, mà vì sự nuối tiếc cho một đoạn duyên lành đã lỡ.
"Con... con xin lỗi dì."
Triệu Thuyên cúi gập người rồi quay đầu đi vào thang máy, sau đó lạnh lùng ấn nút đóng cửa. Khi cánh cửa đóng lại, đôi mắt cô mệt mỏi, tựa lưng vào tường, cô mím môi để ngăn không cho bản thân bật khóc.
Sau lần gặp gỡ đầy nghẹn ngào ở hành lang chung cư hôm ấy, cô càng cố tạo ra một khoảng cách vô hình nhưng kiên cố với Tạ Trạch. Cô sợ ánh mắt thâm trầm của anh, sợ cả sự bao dung của dì Tạ sẽ làm lòng cô lung lạc.
May mắn — hoặc có lẽ là trớ trêu thay — guồng quay hối hả của công việc cuối tháng đã cuốn cô đi, không cho cô mảy may thời gian để suy nghĩ vẩn vơ. Công ty đang rục rịch chuẩn bị cho chiến dịch truyền thông nội bộ lớn nhất quý. Là người chịu trách nhiệm chính, cô phải căng mình ra chạy đua với thời gian, những buổi tăng ca kéo dài đến khi thành phố đã lên đèn rực rỡ trở thành chuyện cơm bữa.
Dù Minh Ngọc và Minh Anh rất muốn giúp, nhưng ai cũng có mảng công việc riêng của mình, chỉ có thể hỗ trợ cô những phần râu ria bên lề. Khối lượng công việc khổng lồ còn lại, từ lên ý tưởng, viết nội dung cho đến kiểm duyệt thiết kế, đều một tay cô gánh vác.
Một buổi tối muộn, khi văn phòng chỉ còn lại tiếng gõ bàn phím lạch cạch của cô và ánh đèn neon leo lét, cô mệt mỏi tựa lưng vào ghế, khẽ thở dài một tiếng. Chợt, một bóng đen cao lớn đổ dài trên mặt bàn, kèm theo tiếng đặt nhẹ một ly sữa ấm còn tỏa khói. Cô giật mình ngước lên.
"Giật cả mình!"
Triệu Thuyên nhìn Tạ Trạch đang đứng tựa người vào bàn cô, tay nhịp nhịp lên đồng hồ xa xỉ.
"Em tránh mặt anh à?"
"Không rảnh!"
Cô trả lời lạnh lùng, tay không ngừng gõ lên bàn phím. Tạ Trạch nhìn chiếc ghế cô đang ngồi có phần hơi cứng và bí, lưng cô thì hơi ẩm ướt.
"Hôm nay đi ăn Haidilao không?"
Triệu Thuyên liếc nhìn anh một cái sau đó lắc đầu.
"Không rảnh."
Tạ Trạch hít một hơi thật sâu, lồng ngực anh phập phồng như đang cố nén lại một tiếng thở dài. Rồi, không một lời báo trước, anh hơi cúi người xuống, trán anh khẽ cụng nhẹ vào đầu cô. Một cái chạm rất nhẹ, vừa vặn truyền chút hơi ấm sang làn da lành lạnh của cô.
Triệu Thuyên hoàn toàn khựng lại, ngón tay vẫn còn đặt trên bàn phím chợt đông cứng.
Cử chỉ ấy quen thuộc đến mức khiến tim cô thắt nghẹn. Ngày trước, mỗi khi thấy cô học bài đến muộn hay càu nhàu vì mệt mỏi, anh vẫn thường cúi xuống cụng đầu vào cô như thế, một cách dỗ dành không lời đầy dịu dàng và nuông chiều. Trải qua bốn năm dài xa cách, trải qua biết bao đổ vỡ và trốn tránh, cô cứ ngỡ thói quen ấy đã bốc hơi theo năm tháng. Nào ngờ, nó vẫn ở đó, tự nhiên và sâu đậm, đột ngột kéo phăng cô về lại những ngày tháng thanh xuân từng có anh ở bên.
"Đi ăn đi, mẹ anh đi dạo với mẹ em rồi. Dì Triệu bảo dẫn em đi ăn gì đó, vì hôm nay dì không nấu ăn."
Đứng là... thật sai lầm khi để người yêu cũ quá thân thiết với mẹ mình. Chả biết ai là con ruột của ai.