Dưới lầu, Thẩm Tri Lạc và Bạch Uyển đã đến phòng ăn từ sớm chuẩn bị dùng cơm.
Hôm nay vẫn là một ngày không có mặt Thẩm Tiêu Trạch~
Anh hai không ở nhà, chẳng ai giám sát Thẩm Tri Lạc học hành nữa. Cô đã cùng Thẩm Tử Mộc chơi game suốt cả buổi sáng.
Haiz, không sao cả. Dù gì trước khi anh hai về nhà vào buổi chiều cô cũng kịp làm xong bài tập. Là đồng phạm, Thẩm Tử Mộc chắc chắn sẽ không bán đứng người cùng chiến tuyến như cô đâu.
Người trong nhà lần lượt có mặt đông đủ.
Hệ thống cảm thấy đây là cơ hội tốt để gây chuyện nên lập tức dụ dỗ Thẩm Tri Lạc: “Ký chủ, cô nhìn xem. Trước đây mỗi bữa cơm chỉ có mình cô là con gái, ai cũng xoay quanh cô. Bây giờ lại đột nhiên xuất hiện thêm một người tới chia bớt sự chú ý.”
“Ký chủ, cô thật sự không để tâm sao?”
Thẩm Tri Lạc nhỏ giọng cãi lại: “Đâu có... trước đây còn có mẹ em mà...”
Hệ thống báo thù cố nhịn cơn kích động muốn đập chết ký chủ này, tiếp tục tẩy não: “Chẳng lẽ cô muốn trơ mắt nhìn Thẩm Từ Yên hòa nhập vào gia đình này sao? Cô ta chỉ cướp mất phần yêu thương vốn thuộc về cô thôi!”
“Thẩm Từ Yên chẳng qua chỉ là một đứa con hoang thấp hèn, cô ta không xứng ngồi ăn cùng bàn với cô!”
Thẩm Tri Lạc tiếp tục yếu ớt phản bác: “Chị ấy không phải... em mới phải...”
Hệ thống nghẹn họng, trực tiếp cưỡng chế phát nhiệm vụ.
“Xin ký chủ nhắm vào Thẩm Từ Yên trong bữa ăn, khiến cô ta mất mặt không xuống đài được!”
Thẩm Tri Lạc tủi thân lẩm bẩm: “Nhưng mà hệ thống, em chỉ muốn ăn cơm thôi...”
Hệ thống nhắm mắt lại, coi như không nghe thấy.
Đúng là tổ tông sống.
Ăn đi, ai ăn lại cô đâu.
Đợi đồ ăn được dọn lên đầy đủ, ba Thẩm mới lên tiếng: “Ăn cơm thôi.”
Thẩm Tri Lạc lập tức xúc một đũa cơm cho vào miệng. Hai bên má phồng lên căng tròn như chú hamster nhỏ đang giấu thức ăn.
Đôi mắt cô đảo một vòng quanh bàn ăn, sau đó bưng bát cơm chạy sang ngồi cạnh Thẩm Từ Yên.
Vị trí ban đầu là ba Thẩm ngồi chủ vị. Bên trái là mẹ Bạch Uyển, Thẩm Tri Lạc và Thẩm Tử Mộc. Bên phải là Thẩm Quân Hạc và Thẩm Từ Yên.
Thế mà bây giờ Thẩm Tri Lạc lại chạy sang ngồi cạnh Thẩm Từ Yên, còn nghiêm chỉnh ngồi thẳng lưng.
Bạch Uyển và Thẩm Tử Mộc lập tức ngơ ngác.
Không phải chứ?
Bảo bối nhà mình sao nói chạy là chạy luôn vậy???
Thẩm Tri Lạc hơi đắc ý bắt đầu điên cuồng gắp thức ăn cho Thẩm Từ Yên. Mỗi lần gắp lại trừng cô một cái, hơn nữa còn cố tình chọn toàn những món cô không thích.
Ý tứ rất rõ ràng.
Tôi gắp cho chị thì chị phải ăn hết!
Ngay cả Thẩm Từ Yên cũng thấy khó hiểu.
Cô ấy đang... gắp thức ăn cho mình sao?
Gắp thì thôi đi, nhưng tại sao còn dùng đôi mắt vô tội ấy nhìn mình đầy mong đợi như vậy?
Lần đầu tiên trong đời Thẩm Từ Yên cảm thấy mờ mịt. Cô thử gắp một miếng cá bỏ vào miệng, ngay lập tức nhìn thấy thiếu nữ đối diện lộ ra vẻ mặt vui vẻ.
Cô ấy đang quan tâm mình sao?
Tâm trạng Thẩm Từ Yên có chút phức tạp. Thứ thiện ý mà cô chưa từng cảm nhận được trước đây giờ lại được thiếu nữ này thể hiện rõ ràng đến vậy, khiến lòng cô không khỏi rung động.
Dưới ánh mắt chăm chú của Thẩm Tri Lạc, cô ăn hết toàn bộ thức ăn trong bát.
Thẩm Tri Lạc vẫn chưa chịu bỏ cuộc, tiếp tục điên cuồng gắp thêm.
Trong đầu cô, hệ thống phát ra tiếng gào thét chói tai.
“CÔ! ĐANG! LÀM! CÁI! GÌ! THẾ?!”
Thẩm Tri Lạc lập tức rụt cổ lại, nhỏ giọng biện minh: “Em đang làm khó Thẩm Từ Yên mà, anh không nhìn ra à?”
Cô đắc ý giải thích: “Chỉ cần em cứ gắp đồ ăn cho chị ấy, chị ấy sẽ phải ăn mãi. Ăn không hết tức là không thích em, lúc đó siêu ngại luôn đó!”
“Hơn nữa em còn dùng đũa của mình gắp cho chị ấy nha, không dùng đũa chung đâu. Giờ chị ấy chắc thấy ghê lắm rồi.”
“Anh không thấy chị ấy sắp khóc luôn rồi à?”
Hệ thống: “...”
Nắm đấm cứng rồi.
Thật sự cứng rồi.
Thấy hệ thống không nói gì nữa, Thẩm Tri Lạc lập tức lên tiếng: “Tôi làm theo lời ngươi rồi đó nha, không được điện tôi nữa đâu đấy.”
Hệ thống chưa bao giờ cảm thấy bất lực như lúc này.
Nó tự kỷ tới mức chẳng muốn nói chuyện.
Chắc chắn có chỗ nào đó xảy ra vấn đề rồi. Phương pháp giáo dục của nó nhất định có vấn đề.
Nó phải về tổng bộ học lại một khóa nâng cao rồi quay lại xử lý đứa trẻ có vấn đề này mới được.
Thấy hệ thống không tiếp tục làm khó mình, Thẩm Tri Lạc lập tức tự tin bùng nổ, hoàn toàn không cảm thấy hành vi của bản thân có gì sai.
Haiz.
Cô đúng là hư hết thuốc chữa rồi.
Tay gắp thức ăn của Thẩm Tri Lạc vẫn không ngừng lại. Thẩm Từ Yên ăn một miếng, cô lại chất thêm lên đĩa một đống nữa, chẳng hề chú ý tới sắc mặt những người khác, ánh mắt gần như dính chặt lên người đối phương, cứ như muốn nhìn thủng một cái lỗ trên người Thẩm Từ Yên vậy.
Thẩm Tử Mộc càng khoa trương hơn, trực tiếp bóp gãy đôi đũa trong tay vì ghen.
Động tác đó làm Thẩm Tri Lạc giật mình, nghi ngờ nhìn anh một cái.
“Anh ba, anh sao vậy?”
Thẩm Tử Mộc gượng cười: “Không sao...”
Không, anh có sao.
Anh có sao to luôn ấy!
Từ khi em gái lớn lên, cô đã không còn làm những hành động thân thiết như vậy nữa.
Thẩm Tử Mộc nhìn chằm chằm Thẩm Từ Yên. Người mới tới này đúng là đáng ghét hết sức!
Thẩm Quân Hạc bình thản liếc anh một cái rồi lên tiếng dặn dò: “Dì Trương, lấy thêm một đôi đũa mới.”
Người phụ nữ trung niên đứng bên cạnh lập tức đáp lời, vào bếp lấy đôi đũa mới đặt trên khay rồi đưa cho cậu ba.
Thẩm Tử Mộc nhận lấy đũa, tùy tiện ăn vài miếng nhưng hoàn toàn chẳng cảm nhận được mùi vị gì.
Sắc mặt anh khó coi tới cực điểm, trực tiếp ném đôi đũa xuống bàn.
Vốn dĩ trong nhà đã có quá nhiều người chia bớt sự chú ý của em gái rồi, giờ lại xuất hiện thêm một người nữa.
Mà Thẩm Tử Mộc vốn chẳng có tinh thần nhân đạo gì cho cam. Một khi nổi điên lên, anh thuộc kiểu kéo tất cả cùng chết.
Ba Thẩm chỉ cảnh cáo nhìn anh một cái, không có ý định xen vào.
Dù Thẩm Từ Yên là con gái ruột thật, nhưng làm gì có chuyện một cô con gái ruột lại mang theo mục đích không rõ ràng mà tiếp cận Thẩm gia?
Nhân cơ hội gõ cô vài cái cũng chẳng sao.
Ít nhất cũng để người đứng phía sau cô biết rằng Thẩm gia không phải nơi dễ động vào.
Đôi mắt âm u của Thẩm Tử Mộc lạnh lùng trừng Thẩm Từ Yên, bên trong chất chứa ác ý không hề che giấu.
Thẩm Từ Yên chẳng hề sợ hãi, thậm chí còn đáp lại anh một ánh nhìn đầy khiêu khích.
Cô thong thả gắp món ăn Thẩm Tri Lạc vừa gắp cho mình, ăn xong còn không quên nhếch môi cười mỉa.
Hành động này lập tức châm ngòi cho Thẩm Tử Mộc. Anh suýt nữa không nhịn được mà ấn đầu cô xuống bàn ngay tại chỗ.
Mùi thuốc súng trong không khí càng lúc càng nồng, đến cả Thẩm Tri Lạc cũng cảm nhận được có gì đó không ổn.
Cô trực tiếp hỏi:
“Ơ anh ba, anh ăn no rồi à?”
Thẩm Tử Mộc lập tức thu lại khí thế, nhưng vẻ mặt vẫn lạnh như băng.
Anh đáp bằng giọng khó chịu:
“Ừ.”
Thẩm Tri Lạc nhanh chóng ăn hết phần cơm của mình.
Cô vẫn chưa quên đống bài tập còn chưa làm đâu.
“Anh ba, em cũng ăn xong rồi!”
Nói xong, cô cười tít mắt nhìn ba mẹ:
“Ba mẹ, con với anh ba lên học bài trước nha!”
Ba Thẩm cố làm ra vẻ nghiêm túc, gật đầu với cô.
Bạch Uyển cũng cười híp mắt:
“Đi đi.”
Nhận được ánh mắt của em gái, cơn giận trong lòng Thẩm Tử Mộc lập tức tan biến sạch sẽ.
Thậm chí còn có chút đắc ý.
Anh đứng dậy nói với Thẩm Tri Lạc: “Đi thôi.”
Ngữ điệu đó nghe chẳng giống rủ nhau đi học chút nào, mà giống như chuẩn bị dẫn cô ra ngoài quậy phá hơn.
Thẩm Tri Lạc lập tức cười hì hì chạy theo.
Tuyệt quá!
Hôm nay Vương Giả Vinh Diệu của cô nhất định sẽ lên được rank Vương rồi~