Sáng sớm hôm sau, Thẩm Tri Lạc còn chưa tỉnh hẳn đã bị chị giúp việc kéo dậy khỏi giường, thay quần áo, rửa mặt, chải đầu đâu vào đấy.
Trước khi ra cửa, trong tay cô lại bị nhét thêm một hộp sữa chua, bánh mì phô mai và một phần trái cây trộn nhỏ do dì Trương chuẩn bị.
Lúc được đưa lên xe, Thẩm Tri Lạc đeo chiếc ba lô con con sau lưng, mắt vẫn còn lim dim ngái ngủ, vừa ngồi vừa ăn hết bữa sáng.
Mãi đến khi tới trường, nghe tiếng người qua lại rộn ràng ngoài cổng, cô mới tỉnh táo hơn đôi chút.
Thẩm Tri Lạc ngáp một cái thật dài, cứ có cảm giác mình đã quên mất chuyện gì đó.
Đúng lúc ấy, phía sau bỗng có người đi tới, thuận tay nhấc luôn chiếc ba lô của cô lên rồi xách giúp.
Giang Ly Sầu đưa cho cô một phần bữa sáng, đảo mắt nhìn quanh một vòng nhưng không thấy ai.
Thẩm Tri Lạc đẩy cốc sữa đậu nành và chiếc bánh trứng trở lại, nói: "A Ly, mình ăn sáng rồi."
Trên gương mặt cậu hiện lên nụ cười nhàn nhạt. Hai lúm đồng tiền nhỏ nơi khóe má khiến vẻ lạnh lùng vốn có lập tức dịu đi không ít.
"Ừm, mình biết rồi."
Cậu ngừng một chút rồi hỏi: "À phải rồi, Thẩm Tử Mộc đâu?"
"Anh trai cậu không đi cùng cậu à?"
Nghe nhắc tới cái tên này, đầu óc còn mơ màng của Thẩm Tri Lạc lập tức tỉnh hẳn.
Bấy giờ cô mới biết cảm giác thiếu thiếu nãy giờ là gì.
Hóa ra cô bỏ quên tam ca mất rồi.
Thẩm Tri Lạc lập tức toát mồ hôi lạnh.
"Ờm... sáng nay mình buồn ngủ quá nên không để ý..."
Không chỉ quên Thẩm Tử Mộc.
Ngay cả Thẩm Từ Yên cô cũng quên luôn.
Thôi xong rồi...
Đều tại nhị ca hết!
Nếu tối qua anh không ép cô học bù tới tận nửa đêm thì sáng nay cô đâu có mơ mơ màng màng thế này.
Thẩm Tri Lạc là người tuyệt đối không tự làm khó bản thân.
Thay vì kiểm điểm chính mình, chi bằng trách người khác.
Ở độ tuổi này, cô vẫn giữ nguyên nét ngây thơ vô tư của một cô bé được yêu thương chiều chuộng đến mức chẳng biết sợ điều gì.
Giang Ly Sầu gần như đoán được nguyên nhân ngay lập tức.
Cậu hiểu rõ Thẩm Tử Mộc cưng chiều em gái đến mức nào.
Loại câu hỏi ngu ngốc như "Hai người cãi nhau à?" căn bản không cần phải hỏi.
Bởi hỏi rồi cũng chẳng có đáp án.
Không chừng còn bị nhét cho một màn khoe tình cảm anh em đầy mặt.
Mà điều đó...
Cậu sẽ ghen tị.
Đừng nói người nhà họ Thẩm nâng niu Thẩm Tri Lạc như bảo bối.
Ngay cả cậu, một người ngoài, cũng thích cô bé này đến mức chẳng thể không quan tâm.
Giang Ly Sầu một tay xách bữa sáng, một tay cầm ba lô của cô, nói: "Thôi được rồi, hai đứa mình vào trước vậy."
Thẩm Tri Lạc lập tức cười tít mắt, lon ton đi bên cạnh cậu.
Chỉ trong chớp mắt, chuyện anh trai với chị gái bị cô ném sạch ra sau đầu.
Tầng năm, lớp 12A1.
Giờ tự học buổi sáng còn chưa bắt đầu.
Trong lớp đã ồn ào náo nhiệt. Người thu bài tập, người tranh thủ chơi game, người tụ tập tán gẫu, đuổi bắt nhau khắp nơi.
Vừa bước vào cửa lớp, Thẩm Tri Lạc suýt nữa bị hai nam sinh đang rượt đuổi nhau đâm trúng.
Giang Ly Sầu phản ứng cực nhanh, lập tức đưa tay chắn trước người cô rồi kéo luôn cô vào lòng.
Nhờ vậy mới tránh được cảnh bị húc văng ra ngoài.
Hai cậu trai đầu đỏ vừa nhìn thấy người mình suýt đụng phải là vị tiểu tổ tông này thì lập tức cuống quýt xin lỗi.
"Tiểu Lạc Lạc, xin lỗi nha! Bọn mình không thấy cậu tới."
"Xin lỗi xin lỗi!"
Thẩm Tri Lạc vẫn còn hơi ngơ ngác. Thấy người ta đã nhận lỗi, bản thân cũng chẳng bị thương nên cô không so đo làm gì.
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên nụ cười ngoan ngoãn, dễ mến.
"Mình không sao. Hai cậu có sao không?"
Hai cậu trai lập tức cười hì hì.
"Không sao không sao!"
"Đại tiểu thư, mời vào!"
Vừa nói, cả hai còn khoa trương cúi người làm động tác mời khách, trông vừa buồn cười vừa lố bịch.
Tâm trạng Thẩm Tri Lạc hoàn toàn không bị ảnh hưởng. Cô vui vẻ đi vào lớp rồi ngồi xuống chỗ của mình.
Ngược lại, ánh mắt Giang Ly Sầu chợt lạnh đi, liếc hai tên đầu đỏ một cái.
Cả hai lập tức đứng thẳng người, mắt đảo lung tung, vừa huýt sáo vừa giả vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra.
May mà người đứng đây là Giang Ly Sầu chứ không phải Thẩm Tử Mộc.
Nếu đổi thành Thẩm Tử Mộc, hai người họ chắc chắn mỗi đứa ăn một cú đá.
Tên đó từ nhỏ đã được nhà họ Bạch huấn luyện bài bản, mạnh đến mức vô lý. Một cú đá thật sự có thể khiến hai người nằm dưỡng thương nửa tháng không xuống giường nổi.
Giang Ly Sầu đi theo phía sau, đưa lại ba lô cho Thẩm Tri Lạc rồi cười như có như không.
"Làm xong bài tập chưa?"
"Có cần chép của mình không?"
Thẩm Tri Lạc ngẩng chiếc đầu nhỏ lên. Cái búi tóc tròn trên đỉnh đầu cũng rung rung theo động tác ấy, đáng yêu đến mức khiến người ta muốn véo một cái.
Cô hất cằm đầy kiêu ngạo.
"Mình làm xong rồi!"
"Không cần chép của cậu đâu."
Giang Ly Sầu chỉ cười, không nói thêm gì, rồi trở về chỗ ngồi phía sau cô.
Thẩm Tri Lạc nhận lấy ba lô, bắt đầu lôi bài tập từng môn ra nộp cho các lớp trưởng bộ môn, tích cực chưa từng thấy.
Bình thường nếu chưa làm xong bài tập, cô sẽ ôm ngay vở của Giang Ly Sầu hoặc Thẩm Tử Mộc, cắm đầu chép điên cuồng trong giờ tự học sáng.
Loại người phải chờ tới tận giây cuối cùng trước khi hết giờ mới chịu nộp bài chính là cô.