Ngón tay vô thức siết chặt cổ áo choàng tắm, đang do dự có nên đi giải thích chút không, đột nhiên có một cô gái trẻ cũng mặc áo choàng tắm từ đầu kia hành lang chạy tới:
"Dì nói anh đến, em còn không tin, đúng thật này, anh nói xem anh đến rồi sao không đi tìm em?"
Cô gái trông khoảng hai mươi tuổi, da trắng, mái tóc dài ướt sũng còn nhỏ nước, rõ ràng vừa chạy từ phòng spa ra.
Cô ta đưa tay ra khoác tay hắn, nhưng lại bị hắn kín đáo né tránh.
"Anh chỉ đưa mẹ anh đến thôi, chuẩn bị đi rồi."
Giọng điệu ôn hòa, nhưng có thể nghe ra sự xa cách.
Hắn nghiêng người, ánh mắt vô tình lướt qua Tống Ôn Nghênh đang đứng ở đầu này, rồi lại nhanh chóng dời đi:
"Em ăn cùng mẹ anh đi."
Cô gái rất cảnh giác, ánh mắt nhỏ của Thẩm Tự Bạch khiến cô ta chú ý đến sự tồn tại của Tống Ôn Nghênh.
Cô ta nhìn Tống Ôn Nghênh một lượt từ trên xuống dưới, trong ánh mắt mang theo mấy phần đề phòng và thăm dò:
"Vị này là?"
Tống Ôn Nghênh còn chưa kịp mở lời, đã nghe Thẩm Tự Bạch lạnh nhạt nói: "Chúng tôi không quen biết, em đừng thất lễ với người ta."
Tống Ôn Nghênh kinh ngạc, họ không quen biết sao? Hôm qua không phải hắn giúp cô, cô còn cầm nhầm khăn tay của hắn mà.
[Không ngờ có người còn hay quên hơn tôi.]
Hệ thống: [Ký chủ, hôm qua cô hóa trang thành bộ dạng ma quỷ đó, ai có thể liên hệ người hôm qua với dáng vẻ hiện tại của cô được chứ.]
Tống Ôn Nghênh sững sờ, quay đầu nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên cửa sổ kính bên cạnh.
Cũng đúng, hôm qua trang điểm một lớp khoa trương lại rẻ tiền, hôm nay là mặt mộc.
Trong lúc cô đang ngẩn người, hai người họ đã đi xa.
Tống Ôn Nghênh cũng yên tâm hơn.
Nhìn bộ dạng của Thẩm Tự Bạch, có lẽ không nghe thấy những lời của cô và Lăng Đình lúc nãy.
Nếu không sẽ không bình tĩnh như vậy, có lẽ sẽ đến chất vấn một phen, hoặc cảnh cáo cô đừng cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga đại loại vậy.
…
Ra khỏi spa, đã gần bảy giờ rưỡi.
Lăng Đình đã không chịu nổi vẻ mặt lạnh lùng của Tống Ôn Nghênh từ lâu, dặn dò cô vài câu rồi chuồn đi như được giải thoát.
Tống Ôn Nghênh bảo tài xế đỗ xe ở chỗ cũ, còn mình thì đi bộ đến quán hoành thánh Lão Trương.
Tô Nhĩ và Trình Triệt đã đến từ sớm.
Thấy Tống Ôn Nghênh, Tô Nhĩ vẫy tay trước:
"Chị Ôn Nghênh!"
Trình Triệt cũng rụt rè đứng dậy: "Chị Ôn Nghênh."
Tống Ôn Nghênh ngồi vào chỗ, phát hiện họ đều chưa gọi món, có chút ngạc nhiên.
"Hai đứa đến khi nào?"
"Đến được khoảng hai mươi phút rồi ạ."
"Vừa mới đến ạ."
Hai giọng nói vang lên cùng lúc, câu trước là của Tô Nhĩ vô tư nói, câu sau là của Trình Triệt nội tâm ít nói.
Tuy câu trả lời không giống nhau, nhưng Tống Ôn Nghênh biết lời của Tô Nhĩ mới là thật.
Trình Triệt quả nhiên cúi đầu xuống, vành tai lại đỏ lên.
Hắn lúc nào cũng như vậy.
Bao năm nay, rõ ràng đã gặp không ít lần, nhưng mỗi lần gặp Tống Ôn Nghênh, hắn đều có vẻ rụt rè.
Tống Ôn Nghênh thở dài:
"Không phải nói hai đứa cứ gọi trước sao?"
"Tụi em chưa đói." Tô Nhĩ đáp.
Rồi lại nhìn Tống Ôn Nghênh từ trên xuống dưới: "Người chị Ôn Nghênh thơm quá, lúc nãy chị đi đâu vậy ạ?"
"Chị bận chút việc ở bên cạnh."
"Bên cạnh ạ?" Tô Nhĩ suy nghĩ một lát: "Là tiệm spa đó đúng không chị? Lúc nãy em đi ngang qua thấy có người từ trong đó đi ra, trên người cũng có mùi hương giống hệt chị."
Không muốn tiếp tục chủ đề này, Tống Ôn Nghênh "Ừ" một tiếng rồi gọi phục vụ mang thực đơn đến.
Đang lúc chọn món, cô lại nghe Tô Nhĩ ở đối diện cảm thán:
"Da của chị Ôn Nghênh đã đẹp như vậy mà vẫn đến spa chăm sóc, thảo nào chị cực kỳ xinh đẹp luôn."
Sự ngưỡng mộ không hề che giấu, lời khen cũng rất thẳng thắn.
Tô Nhĩ trước giờ vẫn luôn như vậy, nhưng Tống Ôn Nghênh vẫn có chút không quen.
Chọn món xong, cô mới cười đáp lại: "Nếu em có hứng thú, lần sau có dịp chị sẽ dẫn em đi."
"Thật không ạ?" Mắt Tô Nhĩ sáng lên: "Vậy quyết định thế nhé, em nhớ rồi đấy!"
Tống Ôn Nghênh bật cười: "Ừ, quyết định rồi."
Thấy Trình Triệt nãy giờ không nói năng gì, Tống Ôn Nghênh nhìn qua phía hắn, hỏi thăm tình hình học tập gần đây của hai người.
Trình Triệt không hay nói chuyện, phần lớn thời gian vẫn là Tô Nhĩ trả lời.
Đáp qua đáp lại, Tô Nhĩ lại hỏi Tống Ôn Nghênh:
"Chị Ôn Nghênh, Trình Triệt sắp thi đại học rồi, cậu ấy nói rất căng thẳng. Chị là người từng trải qua kỳ thi này, chị có kinh nghiệm gì có thể chia sẻ được không ạ?"
Bàn tay đang múc hoành thánh của Tống Ôn Nghênh khẽ run, cô chột dạ nhìn Tô Nhĩ: "Kinh nghiệm thi đại học ư?"
Câu hỏi này có chút khó xử.
Thực ra thành tích của Tống Ôn Nghênh chỉ ở mức trung bình, cộng thêm chuyện đây là một thế giới khác nên cô đi học hoàn toàn không để tâm, lúc thi đại học cứ thế điền bừa cho xong chuyện.
Ai mà ngờ điểm bài thi cô làm trong tâm thế thoải mái lại cao hơn những bài thi thử mà cô nghiêm túc làm, hoàn toàn do ăn may mới đỗ được vào một trường top đầu.