Em Trai Bệnh Kiều Ngày Ngày Yêu Thương Chị Kế Ác Độc

Chương 13

Trước Sau

break

"Trình Triệt nói cũng muốn thi vào trường đại học của chị đó, chị chia sẻ chút kinh nghiệm đi mà?"

Ánh mắt Tô Nhĩ lấp lánh.

Nụ cười của Tống Ôn Nghênh có phần gượng gạo.

Trình Triệt thấy vẻ mặt cô có gì đó khác lạ, bèn ngước mắt lên khó hiểu nhìn cô.

Chỉ nghe thấy cô đảo mắt nhìn sang nơi khác:

"… Thi đại học ấy à, thực ra quan trọng nhất là tâm lý."

"Hả?" Tô Nhĩ không hiểu: "Tâm lý tốt thì thành tích sẽ cải thiện được ạ?"

"Không." Tống Ôn Nghênh lắc đầu, múc một thìa hoành thánh cho vào miệng: "Tâm lý vững vàng sẽ giúp em dù thi không tốt cũng không đến mức quá đau lòng."

Có lẽ vì giọng điệu của Tống Ôn Nghênh quá nghiêm túc, Tô Nhĩ cứ ngỡ cô sắp nói ra điều gì đó cao siêu lắm.

Không ngờ lại là câu trả lời như vậy, cô bé nhất thời há hốc miệng kinh ngạc.

Sau thoáng ngỡ ngàng ban đầu, Trình Triệt cúi đầu xuống, khẽ nhếch môi tựa như đang cười.

Tống Ôn Nghênh hơi ngượng ngùng, vội vàng chuyển chủ đề: "À phải rồi, Trình Triệt, gần đây cậu xếp hạng bao nhiêu trong kỳ thi thử?"

Trình Triệt đặt đũa xuống, giọng nói rất khẽ: "Hạng hai toàn khối."

Tống Ôn Nghênh: "…"

Học bá bây giờ đều như vậy sao? Mới nghe Tô Nhĩ nói hắn căng thẳng, cô còn tưởng do thành tích không tốt.

Kết quả lại là hạng hai toàn khối!

"Lần trước vẫn còn hạng năm đó! Chị Ôn Nghênh không biết đâu, để có thể vào trường của chị, hai tháng nay ngày nào cậu ấy cũng học đến khuya…"

Lời của Tô Nhĩ khiến Trình Triệt lại đỏ mặt.

Dường như hắn rất dễ xấu hổ.

Hắn cúi đầu, giọng có chút chán nản:

"Nhưng vẫn chưa giành được hạng nhất…"

"Vậy hạng nhất là ai?"

Tống Ôn Nghênh thuận miệng hỏi.

Nào ngờ hai người đối diện lại đồng thời nhìn cô với vẻ mặt khó hiểu.

Tống Ôn Nghênh không rõ lắm, đưa tay sờ lên mặt mình.

"Sao vậy?"

Tô Nhĩ lên tiếng trước: "Chị Ôn Nghênh, hạng nhất là em trai chị mà, chị không biết sao?"

Bàn tay đang cầm thìa canh của Tống Ôn Nghênh run lên một chút.

[Hệ thống, Tống Kỳ Niên học giỏi thế cơ à?]

[… Sự hiểu lầm nào đã khiến cô cho rằng thành tích của cậu ta rất kém vậy?]

[Ngày nào tôi cũng hành hạ cậu ta như thế, cậu ta thường xuyên không được ngủ, còn phải dậy sớm, lúc không đến lớp ở nhà cũng chẳng thấy đọc sách, toàn giúp tôi làm việc nhà, cậu ta lấy đâu ra thời gian học chứ?]

Hệ thống im lặng một lúc rồi đáp: [Thiết lập là như vậy, cậu ta lấy đâu ra thời gian học thì hệ thống không biết. Nhưng với tư cách là nam chính trong truyện ngôn tình, học giỏi là một thiết lập nhân vật bắt buộc.]

[Khốn kiếp, không công bằng, quá không công bằng!]

Lúc này tâm lý của Tống Ôn Nghênh mất cân bằng nghiêm trọng, cô thầm chửi thề mấy câu trong bụng.

Hệ thống cố gắng an ủi: [Thực ra ký chủ cũng rất thông minh, chỉ là tài năng của cô không nằm ở việc học hành. Ví dụ như cô vẽ rất đẹp…]

[Cậu tốt nhất đừng nói nữa.]

[… Tôi nói thật mà.]

[Câm miệng lại cho tôi.]

[…]

Ăn tối xong với Tô Nhĩ và Trình Triệt cũng đã hơn chín giờ.

Trước khi rời đi, Tô Nhĩ nhiệt tình đề nghị chụp một tấm ảnh chung để đăng lên mạng xã hội.

Tống Ôn Nghênh nghĩ dù sao mình ở đây cũng chẳng có bạn bè gì, chụp thì chụp thôi.

"Chị Ôn Nghênh, sao chị không bao giờ đăng bài lên mạng xã hội vậy?"

Chụp ảnh xong, Tô Nhĩ hài lòng ngắm nghía tấm hình rồi lại hỏi Tống Ôn Nghênh.

"Không lẽ chị chặn chúng em rồi à?" Cô bé nói đùa.

Tống Ôn Nghênh giải thích: "Thật sự không có, chỉ là không có gì để đăng cả."

Trên mạng xã hội, cô thường thấy bạn bè thời cấp ba và đại học chia sẻ những mảnh ghép cuộc sống, nhưng cô thì chẳng có gì để khoe.

Mỗi ngày cũng chẳng gặp gỡ ai, không lẽ lại đăng ảnh Tống Kỳ Niên lau nhà, nấu cơm, giặt quần áo, quỳ xuống bóp chân cho mình?

Tống Ôn Nghênh rùng mình, vội vàng gạt phắt suy nghĩ đó đi.

"Vậy hôm nay chị có thể đăng ảnh bữa tối của chúng ta nè."

Tô Nhĩ đề nghị.

Trình Triệt cũng chăm chú nhìn cô, trong ánh mắt ẩn chứa chút mong đợi kín đáo.

Tống Ôn Nghênh suy nghĩ một lát: "Được thôi."

Dù sao cô cũng chẳng có bạn bè gì, đăng lên cũng chỉ có một mình mình xem.

Sau khi đăng bài ngay trước mặt họ, đúng lúc tài xế cũng lái xe tới.

Trước khi lên xe, Tống Ôn Nghênh hỏi họ có cần cô cho đi nhờ không.

Trình Triệt lên tiếng trước, cắt lời Tô Nhĩ: "Không cần đâu ạ."

Tô Nhĩ đành phải đáp: "Gần lắm ạ, chúng em đi bộ về là được rồi."

Tống Ôn Nghênh nghe vậy cũng không nài ép.

Xe khởi động, nhanh chóng bỏ lại hai người phía sau.

Tống Ôn Nghênh ngồi trong xe, ánh mắt vô tình lướt qua cửa sổ, đột nhiên nhìn thấy một chiếc Maybach quen thuộc.

Ánh mắt cô khựng lại, cô kéo cửa kính xe xuống nhìn kỹ hơn.

Chiếc xe đó đang đỗ trước một nhà hàng Ý, mà ngay lúc này, Thẩm Tự Bạch bước ra từ trong nhà hàng.

"Dừng xe."

Tài xế không hiểu chuyện gì, nhưng thấy giọng Tống Ôn Nghênh có vẻ nghiêm túc, liền lập tức cho xe tấp vào lề.

May mà ở đây có thể dừng xe.

"Thưa cô, có chuyện gì vậy ạ?"

Tống Ôn Nghênh không trả lời, chỉ chăm chú nhìn Thẩm Tự Bạch.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương