Thấy hắn đi về phía chiếc Maybach, có người đứng bên cạnh mở cửa xe cho hắn, hắn thản nhiên ngồi vào hàng ghế sau…
Quả nhiên.
Đêm đó, không phải cô nghĩ nhiều.
Chiếc Maybach đó quả thật đang đi theo cô, bởi vì người ngồi trong xe chính là Thẩm Tự Bạch.
[Hệ thống, cậu nói xem tại sao hắn lại đi theo tôi?]
[Việc này nằm ngoài phạm vi thông tin của hệ thống, hệ thống không biết.]
Tống Ôn Nghênh đột nhiên cảm thấy lòng không yên.
[Chẳng lẽ chuyện tối qua tôi đánh người bị hắn nhìn thấy rồi sao? Hắn có nói cho nhà họ Trần biết không?]
[Tôi nghĩ là không đâu, trông hắn cũng không ưa gì Trần Húc, không cần thiết phải làm chuyện đó, hơn nữa nếu hắn thật sự nói, hôm nay Trần Húc đã đến tìm cô báo thù từ lâu rồi.]
[Cũng đúng.]
Nhưng như vậy thì thật kỳ lạ.
Tống Ôn Nghênh càng không hiểu nổi, rốt cuộc Thẩm Tự Bạch đi theo cô làm gì?
…
Tống Ôn Nghênh đẩy cửa nhà bước vào, đèn cảm ứng ở huyền quan bật lên ánh sáng màu vàng ấm áp.
Cô bất giác nhìn về phía phòng khách, mọi khi giờ này ở đó hẳn phải có một bóng người đang ngồi im lặng.
Nhưng hôm nay, phòng khách trống không.
Trên tầng hai cũng tĩnh lặng như tờ.
"Ngủ sớm thế cơ à?"
Tống Ôn Nghênh lẩm bẩm một mình.
Cô cởi giày cao gót, xỏ dép lê vào, cố gắng đi thật nhẹ nhàng lên lầu.
Cánh cửa căn phòng cuối hành lang tầng hai đóng chặt, không một tia sáng nào lọt qua khe cửa.
Tống Ôn Nghênh liếc nhìn một cái rồi định quay về phòng mình, nhưng đột nhiên một tiếng động lạ rất nhỏ vọng ra từ bên trong.
Tống Ôn Nghênh khựng lại, ma xui quỷ khiến thế nào cô lại cất bước đi tới.
Vừa đến gần, cô đã nghe thấy tiếng giày ướt dẫm trên sàn nhà phát ra âm thanh "lép nhép".
Hóa ra không phải ngủ, mà là vừa mới tắm xong.
Tống Ôn Nghênh đang định quay đi, một tiếng "cạch" vang lên, cánh cửa phòng đột nhiên mở ra.
"Chị đứng ngoài cửa phòng em làm gì vậy?" Giọng nói của Tống Kỳ Niên vang lên ở phía sau, mang theo hơi nước ẩm ướt.
Sống lưng Tống Ôn Nghênh cứng đờ, cô từ từ quay người lại.
Mái tóc thiếu niên vẫn còn nhỏ nước, tay cậu đang bưng một chiếc chậu nhựa đựng đầy quần áo vừa giặt xong, nhưng đó không phải là quần áo mặc ở nhà.
"Tối nay cậu ra ngoài à?" Cô nheo mắt lại.
"Em đến thư viện ôn bài."
Giọng điệu bình thản, không nhìn ra được có nói dối hay không.
Nhưng nhắc đến chuyện học hành, Tống Ôn Nghênh lại nhớ ra cậu là học sinh đứng đầu toàn khối.
"Nghe nói thành tích của cậu rất tốt?"
Động tác của cậu hơi khựng lại, các đốt ngón tay bấu vào thành chậu nhựa đến trắng bệch.
Một lúc lâu sau, cậu mới từ từ ngẩng mắt lên, nhìn cô chăm chú:
"Chị nghe ai nói vậy?"
Tống Ôn Nghênh vừa định nói là bạn học của cậu kể tối nay, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại, mình đường đường là một bà chị kế độc ác, cớ gì phải ngoan ngoãn trả lời câu hỏi của cậu?
"Cậu đang hỏi tôi đấy à?"
Cô bày ra vẻ ngang ngược, lạnh lùng.
Đối phương quả nhiên lại cúi đầu xuống: "Không dám."
Khóe miệng cậu cong lên thành một đường cong kỳ lạ, mái tóc ướt sũng dính bết vào trán, cả người toát ra luồng hơi thở âm u và nguy hiểm.
Tống Ôn Nghênh đột nhiên hơi rơi vào thế hèn.
[Hệ thống, chỉ số hắc hóa bao nhiêu rồi? Tôi thấy trạng thái của cậu ta không ổn, người này sẽ không đột nhiên mất kiểm soát đánh chết tôi đâu nhỉ?]
[… Ký chủ, Tống Kỳ Niên là nam chính, không phải kẻ giết người. Nỗi lo của cô thừa thãi quá đấy.]
[Nhưng cậu ta là nam chính bệnh kiều* mà!]
*Bệnh kiều (病娇 - Yandere): Một thuật ngữ trong văn hóa đại chúng Nhật Bản, chỉ những nhân vật có vẻ ngoài đáng yêu, ngọt ngào nhưng bên trong lại có tâm lý chiếm hữu cực đoan, méo mó, có thể trở nên bạo lực hoặc nguy hiểm vì tình yêu.
Hệ thống không muốn trả lời câu hỏi này của cô, nó làm mới dữ liệu rồi đáp: [Chỉ số hắc hóa không thay đổi, vẫn là 86%.]
Tống Ôn Nghênh có chút thất vọng.
[Được rồi.]
[Ký chủ đừng nản lòng, gần đây chỉ số đã tăng rất nhanh rồi, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi mà tăng hơn mười mấy điểm.]
Nói cũng phải.
Nhưng mà chỉ số hắc hóa này thay đổi không theo một quy luật nào cả, Tống Ôn Nghênh hoàn toàn không thể hiểu nổi, rốt cuộc điều gì đã khiến Tống Kỳ Niên hắc hóa.
Những lúc cô bắt nạt cậu thậm tệ, cậu không hắc hóa.
Cô chỉ bắt nạt nhẹ một chút, cậu lại hắc hóa.
Thậm chí có những lúc cô chẳng làm gì cả, mà chỉ số hắc hóa kia lại cứ thế tự động tăng vùn vụt.
Đôi khi Tống Ôn Nghênh bắt đầu nghi ngờ, liệu có phải chỉ số hắc hóa này đã xảy ra lỗi gì không, hoặc có lẽ thứ gọi là chỉ số hắc hóa này vốn không phải để chỉ mức độ lệch lạc tâm lý của Tống Kỳ Niên.
[Khi nam chính hắc hóa 100%, cậu ta sẽ trở thành thế nào?] Tống Ôn Nghênh hỏi.
[Sẽ trở thành tên bệnh kiều chứ sao.] Hệ thống trả lời một cách hiển nhiên.
Tống Ôn Nghênh nghẹn lời: [Vậy sau khi thành tên bệnh kiều, cậu ta sẽ làm gì?]
[… Ký chủ, đây là một quyển truyện giới hạn độ tuổi, cô nói xem sau khi nam chính trở thành bệnh kiều thì sẽ làm gì?]