Tống Ôn Nghênh cạn lời.
Cô luôn cảm thấy logic này có gì đó không đúng.
Cô bắt nạt Tống Kỳ Niên, tại sao Tống Kỳ Niên lại đi bắt nạt nữ chính?
Mà cách cứu rỗi của nữ chính cũng đủ kỳ quặc, chỉ thông qua việc "ngủ" đủ kiểu Tống Kỳ Niên liền hết "bệnh" à?
[Ký chủ, tôi nghĩ cô đừng suy nghĩ nhiều quá làm gì. Đây vốn là một truyện ngọt sủng không não, độc giả chỉ xem "tương tác" của nam nữ chính thôi, ai mà quan tâm đến những tình tiết khác. Dùng cách nói của nhân loại các cô thì là… vứt não đi mà đọc.]
[… Thôi được rồi.]
…
Bữa tiệc từ thiện tối hôm sau bắt đầu vào lúc bảy giờ.
Thế nhưng Tống Ôn Nghênh đã bị Lăng Đình lôi đi trang điểm, làm đẹp từ một giờ chiều.
Bản thân cô vốn đã sở hữu vẻ đẹp rạng rỡ, sắc sảo, vóc dáng lại cao ráo, cân đối, qua bàn tay trang hoàng lộng lẫy của Lăng Đình, khoác lên mình bộ lễ phục đuôi cá màu vàng sâm panh với chân váy đính đầy kim cương vụn, mỗi cử chỉ, hành động lại càng toát lên vẻ đẹp kiêu sa, lộng lẫy.
Lăng Đình thật sự đã chi một khoản tiền lớn, thậm chí còn cho cô đeo sợi dây chuyền phỉ thúy đắt giá nhất của bà ta.
Viên ngọc lạnh lẽo áp trên xương quai xanh của Tống Ôn Nghênh, càng làm nổi bật làn da trắng như tuyết.
Lăng Đình hạ thấp giọng: "Lần này mày còn làm hỏng chuyện nữa thì tao và chú hai mày sẽ không dễ nói chuyện như vậy đâu."
Tống Ôn Nghênh không bày tỏ thái độ, trước đây họ cũng có dễ nói chuyện bao giờ đâu.
Sáu giờ năm mươi, xe dừng lại cách khách sạn một trăm mét.
Hôm nay có quá nhiều người đến tham dự bữa tiệc, xe cộ cũng nhiều, để tránh gây tắc nghẽn, cản trở lối đi của những người có quyền thế, những gia đình có thân phận như nhà họ Tống chỉ có thể dừng xe ở vòng ngoài.
Tống Ôn Nghênh vừa bước ra khỏi xe, từ xa đã nhìn thấy Thẩm Tự Bạch đang được mọi người vây quanh như sao quanh trăng sáng, tiến vào cánh cửa xoay của khách sạn cách đó cả trăm mét.
"Đó là Thẩm Tự Bạch sao?"
Lăng Đình chưa từng gặp Thẩm Tự Bạch, nhưng nghe có người gọi người đàn ông kia là Thẩm tổng, bà ta liền níu lấy cánh tay Tống Ôn Nghênh hỏi.
Tống Ôn Nghênh có chút cạn lời, nhưng vẫn đáp: "Là hắn."
Lăng Đình lập tức thốt lên một tiếng kinh ngạc: "Mày đúng là hời to rồi! Người này không chỉ có quyền thế mà còn đẹp trai như vậy!"
Đẹp trai lắm sao?
Tống Ôn Nghênh thầm đặt câu hỏi trong lòng.
Trong đầu cô đột nhiên hiện lên khuôn mặt của Tống Kỳ Niên.
[Theo mô-típ thông thường của truyện ngôn tình, nam chính chắc chắn là người đẹp trai nhất. Nhưng thực ra Thẩm Tự Bạch này… cũng rất ổn.] Hệ thống đột nhiên lên tiếng.
[… Tôi nói Tống Kỳ Niên đẹp trai lúc nào?]
[Ký chủ, tôi ở ngay trong đầu cô, cô nghĩ gì tôi đều biết hết.]
Tống Ôn Nghênh: […]
"Ngẩn người ra đó làm gì?"
Lăng Đình đi được vài bước, phát hiện Tống Ôn Nghênh không theo kịp liền thúc giục: "Còn không mau vào trong?"
Tống Ôn Nghênh bị Lăng Đình kéo đi về phía khách sạn, nhưng không hiểu sao, cô đột nhiên cảm nhận được một ánh nhìn soi mói rất mãnh liệt, khiến sống lưng lạnh toát.
Cô quay đầu nhìn, vòng ngoài tối om, chẳng có gì cả.
Một cơn gió lạnh thổi qua, cô lại đang mặc một chiếc váy hở hang, lạnh đến mức rùng mình một cái, không kịp nghĩ nhiều, cô bước qua cánh cửa xoay.
Đèn chùm pha lê chiếu sáng cả sảnh tiệc như ban ngày, tháp rượu sâm panh bên cạnh đài phun nước trung tâm phản chiếu ánh sáng lấp lánh như kim cương vụn. Giữa những bóng áo hương bay, tiếng ly chén cụng nhau hòa quyện cùng tiếng dương cầm du dương.
Tống Ôn Nghênh vừa bước vào, hơi ấm đã bao bọc toàn thân, thoải mái đến mức cô phải nheo mắt lại.
Lăng Đình đột nhiên ghé vào tai cô nói: "Thẩm Tự Bạch ở đằng kia, mày mau qua đó, cứ nói là cảm ơn sự giúp đỡ của cậu ta hôm trước."
Tống Ôn Nghênh nhìn theo hướng bà ta chỉ, Thẩm Tự Bạch đang đứng bên cạnh tháp rượu sâm panh, xung quanh vây kín cả nam lẫn nữ, vừa nhìn đã biết thân phận không hề tầm thường.
Cô gái gặp ở tiệm spa hôm đó lúc này cũng đang đứng bên cạnh Thẩm Tự Bạch.
"Vị hôn thê của hắn đang ở ngay đó, mẹ bảo con qua đấy là muốn xem con bị đánh à?"
"Nhiều người như vậy, cô ta dám đánh mày sao? Chính vì có nhiều người nên mới có cơ hội tiếp cận."
Lăng Đình hoàn toàn phớt lờ ý muốn của Tống Ôn Nghênh, cũng chẳng thèm quan tâm liệu Tống Ôn Nghênh có vì thế mà bị người ta xua đuổi hay chế nhạo không, bà ta dùng sức đẩy cô về phía Thẩm Tự Bạch.
Tống Ôn Nghênh có chút tức giận.
[Hệ thống, tôi chịu hết nổi rồi, mau tìm cách đuổi Lăng Đình đi cho tôi.]
Sau năm năm ăn ý, hệ thống nhanh chóng hiểu được ý của Tống Ôn Nghênh.
[Được thôi.]
Gần như ngay khoảnh khắc vừa dứt lời, sắc mặt Lăng Đình đột nhiên trở nên khó coi, bà ta buông tay đang đẩy Tống Ôn Nghênh ra.
"Mẹ hơi đau bụng, con tự qua đó trước đi, mẹ vào nhà vệ sinh một lát."
"Mẹ, mẹ không sao chứ ạ?" Tống Ôn Nghênh giả vờ lo lắng.
"Không sao, chắc bị nhiễm lạnh thôi."
Trước khi rời đi, bà ta vẫn không quên dặn dò Tống Ôn Nghênh phải nắm bắt cơ hội.