Em Trai Bệnh Kiều Ngày Ngày Yêu Thương Chị Kế Ác Độc

Chương 24

Trước Sau

break

Khó nói lúc đó bản thân có thất vọng hay không.

Nhưng sau khi thấy cô trả thù Trần Húc, hắn lại nghĩ mình không nên trông mặt mà bắt hình dong, có lẽ cô gái này có một tâm hồn thú vị.

Lần gặp thứ ba là ở spa, mẹ hắn lừa hắn đến đó để tác hợp cho hắn và Lộ Dao.

Hắn vô tình nghe được cuộc đối thoại giữa Tống Ôn Nghênh và mẹ cô.

Mơ hồ nhìn thấy được vài phần sự thật của lời đồn bên ngoài “Tống Ôn Nghênh chỉ muốn gả cho phú nhị đại”.

Hóa ra cô không hề muốn.

Hắn vốn không nên cứ nán lại ở hành lang khu nữ, nhưng hắn tò mò không biết Tống Ôn Nghênh khi thấy hắn sẽ có phản ứng gì.

Nhưng cuối ngày hôm đó, hắn đã quên mất việc phải chú ý đến phản ứng của cô.

Bởi vì khoảnh khắc nhìn thấy Tống Ôn Nghênh trút bỏ lớp phấn son, để lộ ra khuôn mặt mộc sạch sẽ, hắn đã hoảng hốt.

Hắn chưa bao giờ tin vào tình yêu sét đánh, cho rằng tất cả tình yêu sét đánh đều là thấy sắc nảy lòng tham.

Nhưng hắn không hiểu tại sao, khi nhìn thấy đôi mắt của Tống Ôn Nghênh, hắn lại cảm thấy hoảng hốt.

Điều này quá không giống hắn.

Có chút bực bội.

Hắn giả vờ không biết ý đồ của mẹ con Lăng Đình, thậm chí còn ngấm ngầm mong đợi xem Tống Ôn Nghênh sẽ quyến rũ hắn thế nào.

Đêm tiệc từ thiện đó, hắn cố tình đứng trước tháp rượu sâm panh, cho cô cơ hội bước tới.

Nhưng cô đã không đến.

Hắn lại một lần nữa đi ngược lại phong cách hành xử trước nay của mình, chủ động bước tới.

Thế nhưng, có một câu, tối hôm đó Tống Kỳ Niên nói rất đúng.

Hắn có vị hôn thê.

Mà với năng lực hiện tại của hắn, không có cách nào hủy hôn.

Hành vi này của hắn sẽ gây ra hiểu lầm cho người khác, từ đó mang lại những tranh chấp và rắc rối không cần thiết cho Tống Ôn Nghênh.

Dù sao thì hắn cũng không cảm thấy mình thích Tống Ôn Nghênh, chẳng qua chỉ là tò mò mà thôi.

Trong giới của họ, sự giàu sang cũng chia ba bảy loại.

Có gia tộc quy củ lỏng lẻo, bê bối liên miên; cũng có gia tộc quy củ nghiêm ngặt, mỗi thành viên trong nhà từ nhỏ đều được rèn giũa nghiêm khắc, không được phép có bất kỳ hành vi nào bôi nhọ gia tộc.

Nhà họ Thẩm thuộc loại thứ hai.

Hắn từ nhỏ đã sống trong vinh quang vô hạn, nhưng cũng gánh vác trọng trách hưng vong của cả gia tộc, hắn trước giờ luôn khắc kỷ phục lễ*.

*克己復禮 (khắc kỷ phục lễ): Ở đây, khắc - loại bỏ, kỷ - bản thân, phục - quay về, lễ - lễ nghĩa. Nghĩa là kìm nén, chế ngự những ham muốn, dục vọng cá nhân để tuân theo các phép tắc, lễ nghi, lễ nghĩa của xã hội.

Ngay cả một người được nuông chiều như Lộ Dao, nhưng sự cưng chiều dành cho cô ta cũng không thể cao hơn vinh quang của gia tộc, ở bên ngoài cô ta cũng biết điều gì nên làm và không nên làm.

Nhưng Tống Ôn Nghênh không giống họ, cô bề ngoài vâng dạ, sau lưng làm trái, ăn nói không trên dưới, thậm chí để phản kháng, còn không tiếc bôi nhọ hình ảnh của chính mình.

Hắn quá tò mò về người này.

Tống Ôn Nghênh không phải lần đầu đến trường của Tống Kỳ Niên, cô quen đường quen lối tìm đến văn phòng của giáo viên.

Hôm nay bên ngoài văn phòng có một đám học sinh vây xem náo nhiệt.

Cô chen qua đám đông đi vào.

Đã chuẩn bị sẵn tinh thần vào là sẽ mắng Tống Kỳ Niên.

Nhưng ai ngờ vừa bước vào cửa, cô đã đối diện với đôi mắt hoảng loạn, áy náy và bối rối của Trình Triệt.

“… Trình Triệt?”

“Cô Tống cũng quen em Trình à?” Giáo viên ngạc nhiên.

Tống Ôn Nghênh khó hiểu nhìn Trình Triệt: “… Quen ạ.”

Thầy giáo thở phào nhẹ nhõm: “Hai người quen nhau thì tốt quá rồi. Em trai cô và Trình Triệt đều là những học sinh có thành tích tốt nhất trường chúng ta, sắp đến kỳ thi đại học rồi mà hai em lại dẫn đầu đánh nhau, gây ra ảnh hưởng cực kỳ không tốt…”

“Khoan đã…” Tống Ôn Nghênh cuối cùng cũng hoàn hồn, cô kinh ngạc nhìn Trình Triệt: "Người đánh nhau với cậu ấy là cậu sao?”

Trình Triệt áy náy cúi đầu: “Là em, xin lỗi chị, đã khiến chị thất vọng rồi.”

“Sao cậu lại đánh nhau với cậu ấy?”

“Cô Tống, cô… không hỏi thăm tình hình của em trai cô trước sao?” Thầy giáo ngập ngừng nhắc nhở.

Tống Ôn Nghênh nghe vậy mới nhớ ra, lúc mình bước vào vì quá kinh ngạc cô đã quên mất Tống Kỳ Niên.

Cô nghiêng đầu nhìn Tống Kỳ Niên, vừa hay đối diện với đôi mắt u uất sâu thẳm của thiếu niên.

Trạng thái của cậu có vẻ rất tiều tụy, đôi mắt vốn luôn âm u lạnh lùng, mấy ngày không gặp, lại càng nhạt nhòa hơn, tựa như bị bao phủ bởi một lớp sương mù không thể tan.

Nhưng nếu nhìn kỹ, dưới lớp sương mù đó lại cuộn trào nỗi buồn ảm đạm nào đó.

Khóe miệng cậu bị rách, trên gò má còn có vết bầm tím nhẹ, vết thương còn nặng hơn cả Trình Triệt.

Trình Triệt đánh nhau lợi hại đến vậy sao?

Cổ họng Tống Ôn Nghênh nghẹn lại, cô vô thức muốn đưa tay ra, nhưng nghĩ đến nhiệm vụ của mình, cô lại kìm nén.

Chỉ lạnh lùng hỏi: “Vết thương này của cậu là sao vậy?”

Mái tóc lòa xòa trước trán che đi một nửa cảm xúc của cậu, Tống Ôn Nghênh chỉ có thể thấy cậu khẽ ngước mắt lên, nhẹ nhàng nhếch khóe miệng: “Nếu em nói hắn đánh, chị sẽ giúp hắn hay giúp em?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương