Em Trai Bệnh Kiều Ngày Ngày Yêu Thương Chị Kế Ác Độc

Chương 25

Trước Sau

break

Tống Ôn Nghênh hơi sững người.

“Hắn” ở đây là ai, không cần nói cũng biết.

Nhưng tại sao Tống Kỳ Niên lại đặt cậu và Trình Triệt vào một câu hỏi lựa chọn để cô chọn?

Lẽ nào cậu nghĩ trong lòng cô Trình Triệt còn quan trọng hơn cậu?

Sự bối rối vừa dấy lên, Tống Ôn Nghênh liền nhớ đến bức ảnh trên bảng tin.

Trong lòng đã hơi tỏ tường.

Chắc hẳn Tống Kỳ Niên đã nhìn thấy bức ảnh đó nên mới hỏi như vậy.

“Giúp hắn hay giúp em?”

Thấy Tống Ôn Nghênh không trả lời, cậu nhìn cô hỏi lại một lần nữa.

Vô cùng cố chấp.

Trong mắt dường như mang theo sự mong đợi, nhưng như thể đoán trước được câu trả lời của Tống Ôn Nghênh nên cũng ẩn chứa sự tự giễu mơ hồ.

Nghĩ đến nhiệm vụ, nghĩ đến hệ thống, vẻ mặt Tống Ôn Nghênh cố tình lạnh đi: “Cậu nghĩ sao?”

Cậu mím chặt môi, nhưng không trả lời.

Hay nói đúng hơn là không dám trả lời.

Văn phòng vô cùng yên tĩnh, tiếng xì xào của đám học sinh bên ngoài càng khiến cho không khí trở nên kỳ quái.

Trình Triệt đi đến bên cạnh Tống Ôn Nghênh, thấp giọng xen vào: “Chị Ôn Nghênh, vết thương của bạn Tống quả thật do em đánh, em vô cùng xin lỗi…”

Thái độ rất tốt, vì xấu hổ cổ cũng đỏ bừng.

Tống Ôn Nghênh biết tính cách cậu vốn nội tâm và câu nệ, không nhịn được an ủi:

“Không sao, chị biết cậu chắc chắn không cố ý.”

Tiếng cười khẩy lạnh lùng đột nhiên vang lên, Tống Ôn Nghênh nhíu mày nhìn sang.

Tống Kỳ Niên không nhìn cô, đôi mắt cụp xuống, trong đôi mắt thoáng ý cười xen lẫn sự mỉa mai.

Tống Ôn Nghênh nhìn bộ dạng đó của cậu, không hiểu sao lại nhớ đến đoạn video giám sát cô đã xem mấy ngày trước ở khách sạn.

Trong lòng nhất thời trở nên phiền muộn.

Một bên là nhiệm vụ, một bên là lương tâm.

Chọn thế nào cũng không đúng…

[Ký chủ, cô đừng do dự nữa. Thời gian còn lại của cô chỉ còn hơn ba tháng, cô bắt buộc phải chết sau hơn ba tháng nữa, đến lúc đó nếu vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ, cô biết hậu quả rồi đấy.]

Lời nhắc nhở của hệ thống khiến Tống Ôn Nghênh lập tức hoàn hồn, đúng vậy.

Nhiệm vụ không hoàn thành thì bản thân sẽ chết, rốt cuộc mình đang do dự cái gì?

Dù sao Tống Kỳ Niên cũng sẽ không chết, đương nhiên mạng của cô quan trọng hơn.

Đã quyết tâm, Tống Ôn Nghênh liền không nhìn Tống Kỳ Niên nữa.

Chỉ nhìn Trình Triệt: “Tại sao hai người lại đánh nhau?”

“Không liên quan đến bạn Tống, chuyện này hoàn toàn là lỗi của em, là em đơn phương đánh cậu ấy. Chị Ôn Nghênh muốn em bồi thường thế nào, em cũng sẽ không oán thán.”

“Tại sao cậu lại đánh cậu ấy?”

“… Vì một vài hiểu lầm nhỏ ạ.” Ánh mắt hắn lảng đi, nhưng lại không dám nhìn Tống Ôn Nghênh, rõ ràng đang chột dạ.

Tống Ôn Nghênh không có ý định tìm hiểu đó là hiểu lầm gì, giờ cô chỉ muốn giá trị hắc hóa của Tống Kỳ Niên tăng lên.

Thế là cô nói: “Cậu không cần phải nhận hết trách nhiệm về mình, người như Tống Kỳ Niên, tôi là người rõ nhất, chuyện này chắc chắn cậu ấy không vô tội.”

Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người có mặt ngoại trừ Tống Kỳ Niên đều sững sờ.

Đám học sinh vốn đang ồn ào ngoài phòng học cũng lập tức im lặng.

Có người thì thầm khe khẽ:

“Người này thật sự là chị của Tống Kỳ Niên sao?”

“Hôm nay rõ ràng Tống Kỳ Niên đơn phương bị đánh nhé, cô ta không trách Trình Triệt, ngược lại còn đi nói Tống Kỳ Niên…”

“Lần trước Tống Kỳ Niên đánh nhau với người khác vì cô ta, nghe nói cô ta đến cũng chỉ mắng Tống Kỳ Niên… Chưa thấy người chị nào như vậy.”

Vì cô đánh nhau…?

Tống Kỳ Niên sao?

Trong lòng Tống Ôn Nghênh chấn động thật mạnh, hàng mi khẽ run lên.

Nhưng giọng nói của hệ thống đột nhiên vang lên trong đầu:

[Chúc mừng ký chủ! Giá trị hắc hóa của mục tiêu +3, tổng giá trị hắc hóa hiện tại đã đột phá 90! Chỉ còn 10% nữa là nhiệm vụ thành công! Hãy cố gắng hơn nữa!]

Những suy nghĩ hỗn loạn của Tống Ôn Nghênh lại một lần nữa bị kéo về.

Là vì câu nói đó của cô nên giá trị hắc hóa mới tăng lên đúng không.

Để xác minh, cô nhìn Tống Kỳ Niên, tiếp tục cố tình nói:

“Dù Tống Kỳ Niên thật sự đánh cậu, chắc chắn cậu ấy cũng không vô tội.”

“Cậu cố tình không đánh trả vì muốn gài bẫy Trình Triệt mang tiếng bất nghĩa sao?”

Đồng tử của Tống Kỳ Niên co lại giống như bị một vật gì đó sắc nhọn đâm mạnh vào.

Hàng mi cậu run rẩy, không thể tin nổi nhìn chằm chằm Tống Ôn Nghênh, muốn xác nhận xem lời này của cô là thật hay giả.

Nhưng Tống Ôn Nghênh vẫn im lặng, mặc cho cậu dò xét, nhưng lời nói vẫn không hề thay đổi.

“Cho nên… chị nghĩ chuyện này là lỗi của em?”

“Chứ còn sao nữa? Ai biết có phải cậu cố tình khiêu khích người ta đánh cậu không?”

Hơi thở của cậu ngưng lại trong giây lát, cảm thấy cả người từ trên xuống dưới đều cứng đờ, cậu há miệng, nhưng không thể phát ra âm thanh.

Cuối cùng chỉ có thể khẽ nhếch khóe miệng, cơ chế tự bảo vệ như được kích hoạt lộ ra nụ cười mỉa mai.

Tựa như không để tâm, không quan tâm.

Nhưng quai hàm căng cứng và khớp ngón tay trắng bệch vì siết chặt vẫn tố cáo cậu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương