Em Trai Bệnh Kiều Ngày Ngày Yêu Thương Chị Kế Ác Độc

Chương 27

Trước Sau

break

Tài xế nhà họ Tống giải quyết xong vụ va chạm đuôi xe liền lập tức đến trường đón Tống Ôn Nghênh.

Tài xế nhìn Tống Ôn Nghênh lên xe một mình, hơi do dự:

“Thưa cô, bây giờ là giờ tan học, mưa lại lớn thế này, có cần đợi cậu chủ nhỏ không ạ?”

Đợi Tống Kỳ Niên?

Tống Ôn Nghênh nhìn ra ngoài cửa sổ, không thấy Tống Kỳ Niên đâu, nhưng đúng lúc lại trông thấy Tô Nhĩ và Trình Triệt.

Tô Nhĩ nhận ra xe của Tống Ôn Nghênh liền chạy tới trước.

“Chị Ôn Nghênh.”

Ánh mắt cô bé kín đáo nhìn vào trong xe, không thấy ai khác, trong lòng thoáng có chút thất vọng.

Nhưng cô bé vẫn cười nhìn Tống Ôn Nghênh: “Chị đang đợi em trai ạ?”

“Không phải.”

Tô Nhĩ khẽ sững sờ.

“Tôi đưa các em về nhé.”

Trình Triệt đứng sau Tô Nhĩ, từ đầu đến cuối vẫn luôn cúi đầu, nghe vậy liền đột ngột ngẩng lên, dường như hắn kinh ngạc, lại tựa như không hiểu.

Tô Nhĩ hỏi ra nỗi băn khoăn trong lòng hắn: “Vậy còn em trai chị thì sao ạ?”

“Cậu ấy trước giờ đều tự về nhà, không cần tôi đưa đón.”

Giọng Tống Ôn Nghênh nhàn nhạt, không có ý nói nhiều, chỉ giục họ lên xe.

Chiếc xe mà Lăng Đình đưa cho cô tuy là một chiếc Audi đời cũ, nhưng may là không gian hàng ghế sau rộng rãi, ngồi ba người vẫn còn thừa.

Xe vừa chạy được vài trăm mét, Tô Nhĩ đột nhiên kinh ngạc thốt lên:

“Kia có phải là em trai chị không?”

Tống Ôn Nghênh nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Màn mưa như thác nước, bao trùm những người đi đường trong một màu xám mờ mịt.

Tống Kỳ Niên đi ra khỏi cổng trường, xung quanh thỉnh thoảng có người cầm ô chạy vội va phải cậu. Cậu không che ô, một mình bước trên vỉa hè, nhịp bước rất chậm, như thể đang chờ đợi điều gì, lại như chẳng bận tâm sẽ đi về đâu.

Nước mưa men theo ngọn tóc cậu nhỏ giọt, áo sơ mi đồng phục cũng đã sớm bị mưa thấm ướt, sũng nước dán chặt vào người, phác họa nên dáng người mảnh khảnh nhưng thẳng tắp của thiếu niên.

Thỉnh thoảng có ánh đèn xe lướt qua, soi sáng hàng mi hàng mày đang rũ xuống của cậu, đôi mắt luôn âm u lạnh lùng ấy giờ đây lại ánh lên chút hoang mang hiếm thấy.

“Chị Ôn Nghênh, có cần… gọi cậu ấy lên không ạ?” Tô Nhĩ nhỏ giọng hỏi.

Trình Triệt và tài xế cũng nhìn cô.

Tống Ôn Nghênh thu lại tầm mắt, giọng điệu bình thản: “Không cần, cậu ấy quen rồi.”

Chiếc xe lướt qua vũng nước, dù đã cố ý đi chậm lại, nhưng bùn đất bắn lên vẫn vương trên ống quần của thiếu niên.

Cậu dường như cảm nhận được điều gì, chậm rãi ngẩng đầu, xuyên qua màn mưa nhìn về phía chiếc xe vừa lướt qua.

Cửa sổ xe đã đóng, nhưng vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy hàng ghế sau có ba người ngồi.

Có hai người nhìn về phía cậu, nhưng bóng hình quen thuộc kia từ đầu đến cuối vẫn không hề động đậy.

Khóe môi cậu nhếch lên một nụ cười tự giễu.

Đúng là đến cả một cái ngoảnh đầu cũng keo kiệt.

Thế nhưng…

Cậu vẫn muốn đánh cược thêm một lần nữa.

Tống Ôn Nghênh mời Tô Nhĩ và Trình Triệt ăn tối.

Lúc Tô Nhĩ vào nhà vệ sinh, Trình Triệt vốn luôn im lặng bỗng lên tiếng:

“Chị Ôn Nghênh, có phải chị và em trai cãi nhau không?”

“Không có.”

“Vậy hai người…”

“Tôi và cậu ấy không phải chị em ruột, cậu có biết không?”

Tống Ôn Nghênh không muốn hắn cứ mãi vướng bận vấn đề này, liền thẳng thắn nói cho hắn biết.

Trình Triệt khẽ sững người, trong mắt lóe lên điều gì đó, hắn lắc đầu: “… Em không biết.”

“Vậy thì bây giờ cậu biết rồi đấy.”

Hắn nhìn Tống Ôn Nghênh, không biết đang nghĩ gì, ngập ngừng muốn nói rồi lại thôi, nhưng cuối cùng vẫn chọn cách im lặng.

Tống Ôn Nghênh lại hỏi ngược lại: “Cậu có thể nói tôi biết tại sao cậu lại đánh Tống Kỳ Niên không?”

Nhắc đến chuyện này, mặt Trình Triệt lại đỏ lên, hắn cúi đầu, đầy vẻ áy náy: “Em…”

“Có phải Tống Kỳ Niên nói gì với cậu không?”

Trình Triệt kinh ngạc nhìn cô: “Sao chị biết?”

“Cậu trước giờ luôn thật thà tử tế, nếu không phải cậu ấy làm gì đó, cậu không thể nào đánh cậu ấy được.”

Trình Triệt càng thêm xấu hổ: “Em không tốt như chị nghĩ đâu…”

“Vậy rốt cuộc vì sao?”

Ánh mắt Tống Ôn Nghênh có phần sắc bén, giọng điệu tuy vẫn ôn hòa, nhưng Trình Triệt nhìn cô lại có cảm giác kỳ lạ rằng nếu mình không đưa ra một câu trả lời, cô sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy.

“Cậu ta xé nát tấm ảnh của em, đó là… thứ quý giá nhất của em.”

“Vậy thật sự rất quá đáng.”

Tống Ôn Nghênh buột miệng nhận xét, rồi đột nhiên nhớ ra hình như mình cũng từng làm chuyện tương tự.

Lúc đó Tống Kỳ Niên mới về nhà được vài tháng.

Một hôm, Tống Ôn Nghênh phát hiện trong phòng cậu có một tấm ảnh chụp chung của cậu và mẹ.

Cậu nói đó là tấm ảnh duy nhất mẹ để lại cho cậu, cũng là di vật duy nhất.

Thế nhưng vì muốn tăng chỉ số hắc hóa của cậu, Tống Ôn Nghênh đã xé nát tấm ảnh đó ngay trước mặt cậu.

Tống Kỳ Niên khi đó vẫn còn là một đứa trẻ, hốc mắt đỏ lên ngay tại chỗ.

Cậu quỳ trên mặt đất, run rẩy muốn nhặt lại những mảnh vụn, nhưng Tống Ôn Nghênh lại nhanh hơn một bước giẫm lên, cô cong môi cười:

“Vì trân trọng cậu nên mới hủy hoại tất cả những gì cậu quan tâm đấy.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương