Em Trai Bệnh Kiều Ngày Ngày Yêu Thương Chị Kế Ác Độc

Chương 28

Trước Sau

break

Tống Kỳ Niên bé nhỏ hung hăng trừng mắt nhìn cô, những ngón tay chống trên mặt đất siết chặt, rõ ràng hận người phụ nữ độc ác này đến cùng cực.

“Bây giờ chị không giết chết tôi, sau này tôi nhất định sẽ giết chết chị!”

Tống Kỳ Niên mười ba tuổi đã nói như vậy.

Vì kìm nén, cả người cậu run rẩy.

Thế nhưng bao năm trôi qua, cậu chưa bao giờ nói những lời như vậy nữa.

Có lẽ cũng có, ví dụ như sau lưng, ví dụ như trong lòng.

Những năm qua, cậu càng ngày càng trầm mặc ít nói, tâm tư gì cũng giấu trong lòng, tuy thỉnh thoảng sẽ nói móc, thỉnh thoảng sẽ khiêu khích, nhưng chỉ cần Tống Ôn Nghênh đáp trả một câu, cậu liền lập tức im bặt, chỉ cúi đầu dùng sự im lặng biểu đạt thái độ của mình.

“… Chị Ôn Nghênh?”

Tống Ôn Nghênh nghĩ đến xuất thần, ngón tay vô thức miết theo vành cốc nước, Trình Triệt gọi cô mấy tiếng mà cô không hề nghe thấy.

Mãi đến khi hệ thống vang lên trong đầu cô: [Ký chủ, nhịp tim của cô bất thường, có phải xảy ra chuyện gì không?]

Tống Ôn Nghênh mới bừng tỉnh.

“Chị sao vậy?” Trình Triệt nghi hoặc nhìn sắc mặt Tống Ôn Nghênh đột nhiên tái nhợt: "Có phải trời lạnh quá nên bị cảm không ạ?”

Tống Ôn Nghênh lắc đầu, vứt hết những suy nghĩ không phù hợp ra khỏi đầu.

“Không có gì.”

Miệng nói “không có gì” nhưng tối hôm đó Tống Ôn Nghênh vẫn bị mất ngủ.

Hễ nhắm mắt lại, cô lại thấy hình ảnh Tống Kỳ Niên đứng trong mưa mong ngóng nhìn cô từ xa xa, nước mưa chảy dài trên má cậu, không phân biệt được là lệ hay là nước.

“Chị lúc nào cũng vậy.”

“Đối tốt với tất cả mọi người.”

“Ngoại trừ em…”

Giọng nói của cậu tựa như văng vẳng bên tai, khàn đặc và đầy tủi thân.

Tống Ôn Nghênh bật mạnh người dậy, lồng ngực tức tối đau đớn.

[Ký chủ, cô tỉnh lại đúng lúc lắm.]

Hệ thống đột nhiên lên tiếng, giọng nói máy móc nhưng tốc độ rất nhanh: [Đối tượng công lược đã xảy ra chuyện.]

Tống Ôn Nghênh nín thở: [… Sao vậy?]

[Phát hiện chỉ số sinh mệnh của đối tượng công lược có biến động. Nguyên nhân cụ thể chưa rõ, cần cô đích thân đến xác nhận.]

Đã lâu lắm rồi hệ thống không đưa ra cảnh báo như vậy, Tống Ôn Nghênh còn chưa kịp suy nghĩ, cơ thể đã hành động trước, xuống giường mặc quần áo.

Cô vẫn nhớ lần trước hệ thống báo chỉ số sinh mệnh của Tống Kỳ Niên có biến động là vào ba năm trước.

Tống Kỳ Niên bị cô ngược đãi quanh năm, cơ thể ít nhiều cũng đã rèn được chút sức chịu đựng, rất ít khi bị bệnh.

Thế nhưng lần đó cậu sốt cao lúc nửa đêm, sốt đến 40°C!

Tống Ôn Nghênh lúc ấy cũng chỉ là một cô gái nhỏ mười chín tuổi, nào có biết nhiều kiến thức đời sống.

Dựa vào kiến thức hệ thống truyền cho, cô vụng về lóng ngóng chăm sóc Tống Kỳ Niên đến nửa đêm, cuối cùng vẫn phải gọi 120.

Bác sĩ nói Tống Kỳ Niên đã hạ sốt, không có vấn đề gì lớn.

Nhưng Tống Ôn Nghênh sợ hãi, Tống Kỳ Niên vẫn chưa tỉnh lại, sao có thể không có vấn đề gì lớn?

Cô làm mình làm mẩy ở bệnh viện, ép bằng được bác sĩ phải cho Tống Kỳ Niên nhập viện một phòng riêng.

Có lẽ Tống Kỳ Niên nhầm cô thành mẹ cậu, trong lúc hôn mê vẫn luôn nắm chặt tay cô không buông, miệng lẩm bẩm điều gì đó.

Tống Ôn Nghênh vô cùng áy náy, cả đêm không ngủ, cứ thế canh chừng cậu cho đến hừng đông, rồi rời đi trước khi cậu tỉnh lại.

Vì đã một giờ sáng, tài xế đã tan làm từ lâu.

Tống Ôn Nghênh tự mình bắt xe về biệt thự.

Cô vừa vào cửa, còn chưa kịp thay giày đã lao lên lầu, đẩy cửa phòng Tống Kỳ Niên.

Trong phòng không bật đèn, ánh sáng lờ mờ, nhưng vẫn có thể mơ hồ nhìn thấy một khối dài nhô lên trên giường.

Không phải Tống Kỳ Niên thì còn có thể là ai?

Cô bật đèn, bước tới.

“Tống Kỳ Niên?”

Gương mặt thiếu niên đỏ bừng, mái tóc lòa xòa trước trán bị mồ hôi lạnh thấm ướt, dính bết trên làn da trắng bệch.

Hơi thở của cậu vừa gấp gáp vừa nặng nề, đôi môi khô nứt nẻ vì sốt cao, nhưng vẫn vô thức thì thầm: “Tại sao…”

Tay Tống Ôn Nghênh vừa chạm vào trán cậu đã giật mình rụt lại vì nhiệt độ nóng bỏng.

Thế này phải đến 40°C rồi chứ?

“Tống Kỳ Niên!”

Tống Ôn Nghênh lật chăn ra, lay người cậu, cố gắng gọi cậu tỉnh lại.

[… Ký chủ, cô đừng có lay chết người ta đấy.]

Lời nhắc nhở của hệ thống khiến Tống Ôn Nghênh buộc bản thân phải bình tĩnh lại sau cơn hoảng loạn.

“Đúng, đúng, mình từng chăm sóc rồi, mình có kinh nghiệm.”

Giọng Tống Ôn Nghênh run rẩy, đang định quay người đi tìm thuốc hạ sốt cổ tay đột nhiên bị ai đó nắm chặt.

Nhiệt độ lòng bàn tay thiếu niên còn nóng hơn cả trán cậu.

“Đừng đi…”

“Buông tay ra, tôi đi lấy thuốc cho cậu.” Cô cố gắng rút tay ra, nhưng lại bị cậu đột ngột kéo mạnh vào lồng ngực.

“Tống Kỳ Niên!”

“Đừng bỏ rơi em…”

Cậu sốt đến mê man, hàng mi ướt đẫm rũ xuống, giọng nói khàn đặc không ra hình thù gì, nhưng vẫn không ngừng lặp lại câu nói này.

Tim Tống Ôn Nghênh tựa như bị bóp nghẹt.

Cô dịu giọng xuống: “Sẽ không bỏ rơi cậu.”

Nhưng Tống Kỳ Niên chỉ cố chấp lắc đầu, đuôi mắt đỏ hoe vì sốt ửng lên mảng ẩm ướt, những ngón tay càng lúc càng siết chặt, như muốn khắc cô vào xương tủy mình.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương