Em Trai Bệnh Kiều Ngày Ngày Yêu Thương Chị Kế Ác Độc

Chương 29

Trước Sau

break

“Chị nói dối…”

“…”

Tống Ôn Nghênh im lặng một lúc, rồi đột nhiên cúi người, nhẹ nhàng ôm cậu, vỗ về an ủi.

“Ngoan, tôi không đi đâu cả, tôi chỉ đi lấy thuốc thôi.”

Người trong lòng cô chợt nín thở.

Tống Ôn Nghênh nhân lúc cậu lơi lỏng cảnh giác, nhanh chóng thoát ra.

Tống Ôn Nghênh đun nước nóng trong bếp xong, mang nước và thuốc hạ sốt vào, vừa vào cửa đã phát hiện Tống Kỳ Niên ngã sõng soài dưới mặt sàn cạnh giường.

“Tống Kỳ Niên!”

Tống Ôn Nghênh chịu thua, cũng không biết tại sao người này bị bệnh lại có thể quậy phá đến thế!

“Cậu cử động lung tung gì thế!”

Cô ôm eo cậu, nghiến răng kéo cậu lên giường.

Nhưng người này trông thì gầy gò, không ngờ lại khá nặng.

Tống Ôn Nghênh dùng hết sức chín trâu hai hổ, cuối cùng mới thở hổn hển ôm được cậu về giường, nhưng cậu vừa trở mình đã đè lên vạt áo của Tống Ôn Nghênh.

Tống Ôn Nghênh vốn đã kiệt sức, hơi bất cẩn liền bị cậu đè lên giường.

“…”

Cậu giống như một cái lò lửa, Tống Ôn Nghênh bị cậu đè lên, trong nháy mắt cảm thấy thân nhiệt của mình cũng tăng cao.

Nằm trên giường nghỉ một lát, cô mới có sức đẩy cậu ra.

Cô vắt một chiếc khăn ướt, đắp lên vầng trán nóng rẫy của cậu.

Nghiền nát viên thuốc bỏ vào nước nóng, đang thổi cho nguội, thấy cậu lại định động đậy, Tống Ôn Nghênh liền nghiêm giọng quát: “Đừng cử động!”

Tống Ôn Nghênh đè vai cậu xuống: “Còn động đậy lung tung nữa, tôi sẽ trói cậu lại.”

Có lẽ vì tay Tống Ôn Nghênh rất mát, thiếu niên đang sốt đến mê man liền đưa tay nắm lấy tay cô.

“Mát quá…”

Tống Ôn Nghênh lười tính toán với cậu, một tay bưng cốc thuốc, tay kia mặc cho cậu nắm.

Lòng bàn tay thiếu niên nóng hổi, thế mà ngón tay vẫn vô thức miết nhẹ vào mặt trong cổ tay cô.

Tống Ôn Nghênh phải cố gắng kìm nén lắm mới ngăn tay mình không run lên: “Uống thuốc.”

Cô đưa vành bát đến sát đôi môi khô nứt của cậu.

Nhưng môi cậu không hề động đậy.

Tống Ôn Nghênh nghĩ một lúc, rút tay về, một tay bóp miệng cậu, một tay đổ thuốc.

Nhưng thuốc rất đắng, cậu không chịu hợp tác.

Thấy nước thuốc đã đổ ra một nửa, Tống Ôn Nghênh bực bội: “Cậu không uống thì tôi mặc kệ cậu đấy!”

Cô cũng không hy vọng cậu sẽ nghe thấy, nhưng không ngờ cậu lại thật sự ngoan ngoãn uống.

Vì uống quá vội, cậu đột nhiên ho sặc sụa.

Tống Ôn Nghênh vội vàng đỡ cậu dậy, để cậu dựa vào vai mình, đặt cốc xuống rồi vỗ lưng cho cậu xuôi khí.

“Không sao rồi…”

Cậy vào việc cậu đang sốt mê man, sau này cũng sẽ không nhớ gì, Tống Ôn Nghênh không còn cố tỏ ra lạnh lùng nữa, mà dịu giọng an ủi.

Hàng mi thiếu niên khẽ run, từ đầu đến cuối đều không hề mở mắt.

Tống Ôn Nghênh dùng khăn ướt lần lượt lau trán, má, cằm, cổ cho cậu…

Khi đầu ngón tay chạm vào yết hầu nhô lên, Tống Ôn Nghênh bỗng nhớ ra điều gì đó, hai má đột nhiên nóng bừng.

Đêm tiệc từ thiện hôm đó, ban đầu cô cứ ngỡ người cứu mình là Thẩm Tự Bạch.

Thế nhưng khi cô nhờ hệ thống ám thị nhân viên phòng giám sát lấy được video camera, cô lại phát hiện người bế cô đi ra từ cầu thang bộ là Tống Kỳ Niên.

Cậu mặc một bộ đồ hoàn toàn khác với lúc ở trường và ở nhà, cả người toát lên khí chất cao quý vô ngần, nào có dáng vẻ bị cô bắt nạt thường ngày.

Thậm chí ánh mắt chế giễu mỗi khi nhìn cô trước đây vào khoảnh khắc đó cũng hoàn toàn biến mất, trong đôi mắt sâu thẳm chỉ còn lại…

Người ta thường nói người đẹp trai thì nhìn cột điện cũng thâm tình, có lẽ Tống Kỳ Niên cũng như vậy.

Tống Ôn Nghênh không dám nghĩ sâu về chuyện này, chỉ có thể tiếp tục xem.

Thế nhưng khi thấy bản thân cọ tới cọ lui, thậm chí còn cắn vào yết hầu, xương quai xanh của cậu vì không tỉnh táo, Tống Ôn Nghênh lúc đó chỉ muốn chết đi cho xong.

Tuy do thuốc ảnh hưởng đến cô, nhưng đối phương chỉ là một đứa trẻ thôi mà!

Tống Kỳ Niên lúc đó đã nghĩ thế nào về cô?

Một người phụ nữ biến thái vừa xấu xa vừa háo sắc?

Cô không thể đối mặt với cậu, sau khi trở về gần như chạy trối chết, dọn ra ngoài ở.

[Chúc mừng ký chủ, các chỉ số sinh mệnh của đối tượng công lược đã ổn định trở lại.]

Giọng nói của hệ thống vang lên trong đầu, kéo suy nghĩ của Tống Ôn Nghênh trở về.

[Nhưng theo dữ liệu tìm kiếm, cậu ta mới chỉ uống thuốc, vẫn chưa khỏi hẳn, cô cần dùng nước ấm 32-34°C lau các vùng có mạch máu lớn như cổ, nách, bẹn.]

Tống Ôn Nghênh: “…”

Trước đây cô đã từng làm, nhưng lúc đó Tống Kỳ Niên mới 15 tuổi, còn bây giờ, cậu đã 18 tuổi rồi.

Ít nhiều cũng có chút ngượng ngùng.

[Ký chủ? Sao vậy?]

Tống Ôn Nghênh có thể trông mong một trí tuệ nhân tạo có thể hiểu sự ngượng ngùng là gì sao?

[Không có gì.]

Cô đặt Tống Kỳ Niên nằm thẳng, vừa định đi thì đối phương lại theo phản xạ kéo cô lại: “Đừng bỏ rơi em…”

“… Tôi đi giặt khăn lau người cho cậu.”

Cậu quả nhiên đã khá hơn, có thể phán đoán được lời người khác nói, liền lập tức buông tay.

Tống Ôn Nghênh bưng một chậu nước ấm vào, vắt khô khăn, nhìn người đang bất tỉnh nhân sự trên giường, đột nhiên có chút không biết nên bắt đầu từ đâu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương