Cô cứ lau đi lau lại trên cổ cậu.
Hệ thống lên tiếng: [Ký chủ, cổ cậu ta đỏ hết rồi, cô mà lau nữa là rách da đấy.]
Tống Ôn Nghênh thầm mắng sao mình lại nhát gan thế này, chẳng phải chỉ là cơ thể trần của một thằng nhóc thôi sao?
Mà cũng chỉ là nửa thân trên, có gì phải sợ?
Tống Ôn Nghênh nghiến răng, vén áo ngủ của Tống Kỳ Niên lên, tay vừa chạm vào eo bụng cậu thì đột nhiên phát hiện, người này vậy mà lại có tám múi cơ bụng, có cả đường nhân ngư, đúng kiểu mặc đồ trông gầy, cởi đồ có thịt.
Da sờ vào săn chắc, nhưng lại không phải kiểu cứng đơ của dân tập gym.
Chính là vừa khít với gu thẩm mỹ của cô.
Ý nghĩ vừa lướt qua, Tống Ôn Nghênh giật nảy mình, tự dọa bản thân một phen.
Mình đang nghĩ cái gì thế này?
Đối phương chỉ là một đứa trẻ thôi mà!
Cô thật sự ế quá lâu, đói khát thật rồi.
Tống Ôn Nghênh lắc đầu, vứt hết những suy nghĩ linh tinh trong đầu, bắt đầu nghiêm túc lau người cho Tống Kỳ Niên.
Cả một đêm, cô đều canh giữ bên giường cậu, thỉnh thoảng lại đo nhiệt độ cho cậu, dùng tăm bông thấm nước lau môi cho cậu để bổ sung nước.
Mãi cho đến năm, sáu giờ sáng, cuối cùng nhiệt độ của cậu cũng hạ xuống.
Tống Ôn Nghênh đang cảm thấy mình có thể nghỉ ngơi chút thì tên đòi nợ này bắt đầu kêu lạnh.
Dù Tống Ôn Nghênh có đắp thêm bao nhiêu chăn cho cậu, cậu vẫn cứ kêu lạnh.
Tống Ôn Nghênh liếc nhìn căn phòng ban đầu vì muốn hành hạ cậu nên không cho lắp máy sưởi.
Trong một khoảnh khắc, cô cảm thấy cái hố mình tự đào, cuối cùng lại chôn chính mình.
“Cậu cứ lạnh đi!”
Tống Ôn Nghênh làu bàu mắng mỏ, nhưng thấy sắc mặt cậu vẫn rất tệ, lại không ngừng kêu lạnh, cô vẫn không thể nào về phòng mình ngủ một giấc ngon lành được.
[Ký chủ, cô có thể dùng thân nhiệt sưởi ấm cho cậu ta mà.] Hệ thống nghiêm túc đưa ra đề nghị.
Có lẽ do quá buồn ngủ, có lẽ do hôm qua đã bắt nạt cậu nên Tống Ôn Nghênh quá áy náy, cô vậy mà lại cảm thấy cách này không tồi.
Trong một phút hồ đồ, cô vén chăn lên, nằm xuống.
Tống Kỳ Niên ngủ mê man, có lẽ cũng không biết mình đang làm gì, vừa cảm nhận được nguồn nhiệt, cậu liền lập tức sáp lại gần, hai tay ôm chặt eo cô, đầu gối vào hõm cổ cô không ngừng cọ dụi.
Tống Ôn Nghênh có chút không thở nổi: “Tống Kỳ Niên!”
Cô gỡ tay cậu ra, để đề phòng tay cậu không ngoan ngoãn, cô vòng tay ôm lấy cậu, cấm tay cậu cử động lung tung.
Bên ngoài mưa lớn vẫn trút xuống, Tống Ôn Nghênh nằm bên cạnh cậu, với thân nhiệt của hai người, gần như không cần phải đợi, trong chăn đã ấm lên.
Mệt mỏi cả một đêm, Tống Ôn Nghênh thật sự rất buồn ngủ, gần như ngủ thiếp đi ngay lập tức.
Nhưng có lẽ vì không phải giường mình, Tống Ôn Nghênh ngủ không được ngon giấc.
Trong mơ, cô luôn ngửi thấy hơi thở trên người Tống Kỳ Niên, nặng nề và gấp gáp, như thể ngay bên tai, tràn ngập cả khoang tai.
Thậm chí cô còn có một giấc mơ kỳ lạ.
Có một con rắn lớn quấn lấy cô, cứ liếm má, liếm cổ cô, vừa ngứa vừa tê…
Khi cảm giác tim đập lạ lẫm dâng lên, Tống Ôn Nghênh cũng bật mạnh người khỏi giường.
Bên ngoài trời đã sáng rõ.
Cô nhìn quanh một vòng, ký ức ùa về, nhớ ra đây là phòng của Tống Kỳ Niên.
Cô liếc nhìn người đang nằm bên cạnh, sờ trán cậu.
Nhiệt độ bình thường, hơi thở đều đặn.
Rất tốt, không sốt, cũng chưa tỉnh.
Tống Ôn Nghênh rón rén xuống giường, cẩn thận dọn dẹp phòng cậu sạch sẽ, không để lại chút dấu vết nào về sự tồn tại của mình.
[Cậu nói xem cậu ấy có biết không?]
Hệ thống do dự: [Chuyện này nằm ngoài phạm vi hệ thống có thể dò xét được.]
Tống Ôn Nghênh cũng không bận tâm, dù sao thì cô cũng đã chạy đi trước khi cậu tỉnh, sau này dù cậu có chút ấn tượng, cô không thừa nhận là được, cậu sẽ nghĩ đó chỉ là một giấc mơ mà thôi.
Tống Ôn Nghênh lên kế hoạch rất tốt, nào ngờ, chân trước cô vừa đóng cửa, chân sau người đang “ngủ say” trên giường đã mở mắt.
Ánh mắt cậu trong veo, đâu có chút dáng vẻ nào của người vừa mới tỉnh?
Cậu không ngồi dậy, sờ vào vị trí bên cạnh vẫn còn hơi ấm, nơi đó vẫn còn vương vấn mùi hương riêng biệt của cô.
Cậu nằm nghiêng qua, áp mặt vào gối, hít một hơi thật sâu, trong góc khuất mà ánh sáng không thể tìm đến, khóe môi cậu từ từ cong lên.
Cậu đã cược thắng.
…
Tống Ôn Nghênh cả đêm ngủ không ngon, khi về đến khách sạn lại ngủ bù một giấc, lúc tỉnh dậy nhìn thấy đã bốn giờ chiều.
Trong WeChat, Lộ Dao gửi cho cô rất nhiều tin nhắn:
[Cô đến chưa?]
[Sao cô không trả lời?]
[Cô bị lạc đường à?]
[Hay tôi cho tài xế đến đón cô nhé?]
[Cô có xảy ra chuyện gì không?]
[Tống Ôn Nghênh, có cần tôi qua đó không?]
[…]
Tống Ôn Nghênh: “…”
Cô nói mình không cố ý lỡ hẹn tiếp, Lộ Dao có tin không?
[Ký chủ, nếu là tôi thì tôi không tin đâu.]
Tống Ôn Nghênh mặc kệ.
Cô bất lực nhún vai: [Nhưng tôi thật sự không cố ý, chẳng phải do tôi mệt quá nên quên mất sao.]
[Vậy cô định trả lời thế nào?]