Tống Ôn Nghênh nằm trên giường, đắn đo mười phút, rồi gửi cho Lộ Dao một tin nhắn:
[Xin lỗi, tôi lại có chút việc đột xuất, không qua được, lần sau nhé, lần sau nhất định sẽ đến.]
Hệ thống: [Câu trả lời của cô trông có vẻ cực kỳ không có thành ý.]
[Nhưng tôi thật lòng mà.]
Còn Lộ Dao nghĩ thế nào thì không liên quan đến cô nữa.
Đợi mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng nhận được hồi âm của Tống Ôn Nghênh, khi nhìn thấy tin nhắn này, cô ta quả thực tức điên lên.
Cô ta trút giận, ném mạnh chiếc điện thoại ra ngoài.
Một tiếng “choang” vang lên, đám công tử tiểu thư nhà giàu đang vui chơi trong phòng khách lập tức im bặt, đồng loạt nhìn về phía cô ta.
“Lộ Dao, cậu sao vậy?”
Ngay cả Thẩm Tự Bạch ở trong góc cũng nhìn cô ta.
Lộ Dao nhận ra mình đã phạm sai lầm, cô ta lập tức thu lại ánh mắt âm u, ngọt ngào trả lời: “Không có gì!”
Miệng nói không có gì, nhưng sắc mặt lại tái mét.
Thẩm Tự Bạch liếc nhìn cô ta, không có ý định đến hỏi han, vẫn lặng lẽ ngồi yên.
Những người khác cũng không mấy quan tâm rốt cuộc cô ta có chuyện gì hay không, tiếp tục chơi trò của mình.
Vương Vi, người biết rõ mọi nguyên do, cẩn thận lên tiếng bên cạnh Lộ Dao:
“Cái, cái con Tống Ôn Nghênh này đúng là quá kiêu ngạo, hai lần đùa giỡn cậu!”
“Quá tam ba bận!” Lộ Dao nghiến răng nghiến lợi, khuôn mặt vốn ngây thơ đáng yêu trở nên đáng sợ vì biểu cảm của cô ta, cô ta siết chặt chiếc ghế sofa da bên dưới: "Tôi sẽ không cho cô ta cơ hội đùa giỡn tôi lần thứ ba đâu!”
…
Tống Ôn Nghênh dĩ nhiên không biết sự tức giận của Lộ Dao.
Dù có biết, cô cũng chẳng bận tâm.
Dù sao thì ở thế giới này, người có thể khiến cô bận tâm chỉ có đối tượng công lược Tống Kỳ Niên mà thôi.
Lăng Đình đã không làm phiền cô hơn một tuần, ban đầu Tống Ôn Nghênh còn tưởng đối phương sẽ không chuyển “phí sinh hoạt” của quý hai nữa.
Thế nhưng Tống Ôn Nghênh vừa ngủ dậy đã thấy tin nhắn điện thoại.
Vậy mà lại có một triệu tệ vào tài khoản!
[Có tiền rồi! Ký chủ!] Hệ thống thể hiện sự phấn khích thay cô.
Nhưng Tống Ôn Nghênh lại nhíu mày, cảm thấy có gì đó không đúng.
[Từ khi nào Lăng Đình hào phóng như vậy? Trước đây bà ta chỉ cho một trăm ngàn, lần này lại tăng gấp mười lần?]
[… Có lẽ bà ta nghĩ cô câu được Thẩm Tự Bạch, đây là phần thưởng cho cô?]
[Không đúng.] Tống Ôn Nghênh lắc đầu: [Bà ta bình thường keo kiệt bủn xỉn, mời tôi đi spa một lần cũng đau lòng không chịu nổi, bà ta không thể nào tùy tiện chuyển cho tôi một triệu được.]
[Vậy số tiền này?]
Tống Ôn Nghênh cẩn thận kiểm tra tài khoản chuyển tiền, xác nhận xem có phải người khác chuyển nhầm không.
Nhưng xem mãi cũng không phát hiện có gì không đúng.
Chính là tài khoản chuyển tiền trước đây mà.
Tống Ôn Nghênh hiếm khi chủ động gọi điện cho Lăng Đình.
“Sao thế?”
“Một triệu này mẹ cho con à?”
Bên kia im lặng một lúc rồi đáp: “Đúng vậy.”
Giọng nói mang theo sự bình tĩnh gượng ép, nhưng Tống Ôn Nghênh nghe ra được chút nghiến răng nghiến lợi và không cam tâm.
“Mẹ, dạo này công ty nhà họ Tống làm ăn tốt lên à? Sao mẹ đột nhiên có nhiều tiền thế?”
“Không phải trước giờ con không quan tâm đến việc kinh doanh của nhà họ Tống sao, sao hôm nay lại hỏi đông hỏi tây?”
Tống Ôn Nghênh nhướng mày, bà ta đang lảng tránh chủ đề.
“Dạo này mẹ và chú hai đều không gọi cho con, trước đây không phải vẫn luôn muốn con tiếp cận Thẩm Tự Bạch sao?”
Nhắc đến đây, bên kia cuối cùng cũng có phản ứng, nhưng lại là một lời nói hoàn toàn khác trước:
“Mẹ dạo này nghĩ kỹ rồi, trước đây là mẹ làm không đúng, Thẩm Tự Bạch đó đã có vị hôn thê rồi, sao mẹ có thể để con đi làm tiểu tam chứ, sau này mẹ không ép con nữa, con vui là được.”
Trong giọng nói mang theo chút cẩn thận và lấy lòng.
Tựa như đã bị ai đó răn đe, vẫn còn sợ hãi.
Tống Ôn Nghênh xác nhận, Lăng Đình có vấn đề.
Cô nhớ đến một người mà mình vẫn luôn bỏ qua, Lận Vũ.
Cô dừng lại một chút rồi hỏi: “Chú hai và thím hai dạo này thế nào rồi ạ?”
“Sao con đột nhiên quan tâm đến họ vậy?”
“Con không thể quan tâm sao?”
Giọng Lăng Đình có chút mất kiên nhẫn, nhưng vẫn cố nén lại: “Chú hai con dạo này đang bận việc công ty, thím hai con bị bệnh, vẫn còn ở bệnh viện.”
Lận Vũ bị bệnh?
“Ở bệnh viện nào vậy ạ?”
Lăng Đình hoàn toàn không hiểu tại sao Tống Ôn Nghênh lại hỏi những điều này, nhưng bà ta biết Tống Ôn Nghênh trước nay không thích người nhà họ Tống, đoán chừng cũng chỉ thuận miệng hỏi, sẽ không thật sự đi thăm, thế nên cũng không giấu giếm, thẳng thắn nói cho cô địa chỉ, lúc này mới kết thúc cuộc gọi.
Bà ta vừa cúp máy, Tống Chí Dũng đã sáp lại gần hừ lạnh:
“Nó thật sự không biết hay giả vờ không biết?”
Lăng Đình xoa xoa thái dương: “Ai biết nó có biết hay không.”
Đứa con gái này trước giờ rất có chủ kiến.
“Nó không phải là con gái của em sao!” Giọng Tống Chí Dũng không tốt, nhưng cố nén lại: "Hay là em đi nói với nó, bảo nó đi cầu xin thằng nhóc kia?”