Tống Ôn Nghênh ngẩng đầu nhìn.
Thẩm Tự Bạch không biết từ lúc nào đã đứng ở cửa bệnh viện, rõ ràng đang đợi cô.
Có chút không hiểu: “Anh Thẩm có việc tìm tôi?”
“Trùng hợp gặp, lại đúng giờ ăn. Cô Tống có rảnh không, tôi mời cô ăn tối?”
Giọng hắn ôn hòa, không tỏ ra áp đặt, như thể chỉ đang hỏi han.
Tống Ôn Nghênh nghi ngờ đánh giá hắn, tại sao người này lại tỏ ra thân thiện với cô?
[Ký chủ! Tôi nghĩ ra một ý hay!] Hệ thống đột nhiên lên tiếng.
[Hay cô cứ hẹn hò với Thẩm Tự Bạch, kích thích Tống Kỳ Niên một chút? Xem xem cậu ta có thật sự thích cô không!]
[… Ý hay này cậu giữ lại cho ký chủ tiếp theo của cậu dùng đi.]
[Nếu cậu ta thật sự thích cô, thấy cô ở bên người đàn ông khác, chắc chắn sẽ ghen, lúc đó chỉ số hắc hóa chẳng phải sẽ tăng vù vù sao?]
Mắt Tống Ôn Nghênh sáng lên.
Nói đến chỉ số hắc hóa, vậy thì…
[… Hình như cũng không phải không được?]
Có chút động lòng vì lời nói của hệ thống, nhưng mà…
[Nhưng Thẩm Tự Bạch thì thôi, tôi tự đi thuê một người đàn ông khác.]
Làm nhiệm vụ thì làm nhiệm vụ, giới hạn cần có vẫn phải có.
Thẩm Tự Bạch người ta có vị hôn thê rồi.
“Tôi không rảnh, tôi cũng không đói, bây giờ tôi phải về nhà.”
Tống Ôn Nghênh thẳng thừng từ chối Thẩm Tự Bạch.
Không ngờ hắn cũng không ngượng ngùng, càng không bất ngờ, tiếp tục mỉm cười:
“Đúng lúc tôi vốn cũng định đi tìm Tống Kỳ Niên, tôi đưa cô về nhé? Lúc cô đến chắc không đi xe đúng không?”
Tống Ôn Nghênh: “…”
Tính sai rồi.
Chiếc xe nhà họ Tống cho cô gần đây đã mang đi bảo dưỡng ở cửa hàng 4S vì vụ va chạm đuôi xe trước đó, lúc nãy cô bắt xe đến đây.
Thẩm Tự Bạch nói như vậy, chứng tỏ hắn đã biết trước.
Tống Ôn Nghênh có dự cảm nếu mình tìm lý do khác, chắc chắn hắn cũng có cách đối phó.
Không hiểu rốt cuộc hắn muốn làm gì, Tống Ôn Nghênh quyết định vẫn cứ thuận theo ý hắn xem sao.
“Vậy cũng được, cảm ơn.”
Đã quyết định, Tống Ôn Nghênh cũng không còn e dè nữa.
May mà Thẩm Tự Bạch không tự lái xe, trên xe hắn còn có tài xế.
Tống Ôn Nghênh vừa lên xe liền ngồi sát vào cửa, không nói một lời nào, trong lòng âm thầm chờ đợi xem khi nào hắn không nhịn được vào chủ đề chính.
Nhưng suốt quãng đường Thẩm Tự Bạch chỉ hỏi cô có lạnh không hay có nóng không, có muốn điều chỉnh điều hòa không…
Mãi đến khi đến biệt thự nhà họ Tống, Thẩm Tự Bạch cũng không nói chuyện gì quan trọng.
Tống Ôn Nghênh lấy làm lạ.
Chuyện gì thế này, bình tĩnh đến vậy sao?
[… Ký chủ, tại sao cô lại khăng khăng cho rằng người ta có ý đồ xấu chứ?]
Hệ thống tỏ ra không hiểu được mạch não của ký chủ: [Chẳng lẽ không thể do hắn thích cô nên mới cố ý tiếp cận sao?]
[Đây là hành vi tra nam gì vậy?]
Tống Ôn Nghênh rùng mình một cái.
Hệ thống: [???]
[Hắn đã có vị hôn thê rồi, còn thích tôi? Không biết xấu hổ!]
[Cũng không có tình cảm mà, chẳng qua chỉ là chiến lược kinh doanh của hai gia đình thôi. Trong nhiều truyện tổng tài, không phải nam chính đều có vị hôn thê, sau đó vẫn ở bên nữ chính để kiểm tra lòng chung thủy trong tình yêu của hai người sao?]
[Đúng vậy.]
[Cho nên…]
[Cho nên tất cả đều không biết xấu hổ.]
[…]
…
Tống Ôn Nghênh kéo cửa xe, vừa định bước ra, Thẩm Tự Bạch đột nhiên cúi người sáp lại gần, đóng cửa xe lại.
“Anh…”
Tống Ôn Nghênh kinh ngạc quay đầu lại, vừa hay đối diện với khuôn mặt đột nhiên phóng đại của hắn.
“Tôi đột nhiên nhớ ra cô Tống làm rơi một chiếc trâm cài áo vào đêm tiệc từ thiện hôm đó, tôi vẫn chưa có cơ hội trả lại.”
Tống Ôn Nghênh ngửa đầu ra sau, lùi xa hắn một chút.
“… Cảm ơn.”
Trả đồ thì trả đồ, có cần phải sáp lại gần vậy không?
Hơn nữa, đóng cửa lại làm gì?
Cô ngơ ngác nhận lấy chiếc hộp nhỏ tinh xảo mà hắn đưa qua, bất giác cảm thấy cảnh tượng trước mắt sao mà giống hệt lần cô trả lại khăn tay cho hắn dạo trước.
Thế nhưng Thẩm Tự Bạch lại giải thích: “Tôi không may làm hỏng chiếc trâm cài áo đó mất rồi, tôi không tìm được chiếc y hệt trả lại cô nên đành phải mua một chiếc mới.”
Tống Ôn Nghênh: “…”
Sao đột nhiên cảm thấy chiếc hộp này hơi phỏng tay thế nhỉ.
Chân trước cô vừa mới mua khăn tay cho hắn, chân sau hắn đã mua trâm cài áo cho cô, chuyện này mà đồn ra ngoài, sẽ chẳng có ai tin giữa hai người họ không có gì.
Cảm nhận được Thẩm Tự Bạch đang ghé lại gần, Tống Ôn Nghênh vừa định đẩy hắn ra, cửa kính xe phía sau đã bị ai đó gõ mạnh.
Khóe môi Thẩm Tự Bạch cong lên, nở nụ cười đắc ý, hắn nhanh chóng ngồi thẳng người lại.
Tống Ôn Nghênh quay đầu nhìn, qua lớp cửa kính, cô chạm phải đôi mắt đen láy của Tống Kỳ Niên.
“Mở cửa.”
Không biết cậu đã đứng ở ngoài từ bao giờ, đôi môi mím chặt, lồng ngực khẽ phập phồng, dường như vì thở gấp.
Tống Ôn Nghênh mở cửa bước ra.
“Sao cậu lại ở đây?”
“Vừa tan học.”
Giọng cậu nghe hơi hờn dỗi.
Ánh mắt cậu lướt qua chỗ nào đó trên gương mặt Tống Ôn Nghênh, rồi lại lạnh lùng liếc về phía Thẩm Tự Bạch vừa mới xuống xe.