Em Trai Bệnh Kiều Ngày Ngày Yêu Thương Chị Kế Ác Độc

Chương 35

Trước Sau

break

“Sao hai người lại về cùng nhau?”

Thẩm Tự Bạch mỉm cười: “Chúng tôi không thể về cùng nhau sao?”

“Anh ta đến tìm cậu đấy.”

Tống Ôn Nghênh nói thẳng.

Cô nhận ra hành động Thẩm Tự Bạch làm trên xe vừa rồi cố tình làm cho Tống Kỳ Niên xem, tuy không rõ ý đồ của hắn, nhưng cô không thích bị lợi dụng.

Nụ cười của Thẩm Tự Bạch hơi cứng lại.

Sắc mặt Tống Kỳ Niên dịu đi một chút, nhưng khi ánh mắt cậu hạ xuống, chú ý đến chiếc hộp nhỏ trên tay Tống Ôn Nghênh, hàng mày cậu lại chau lại.

Chiếc hộp này không thể mua bên ngoài, đó là thiết kế bao bì quà tặng đặc trưng của nhà họ Thẩm.

“Cái này của chị à?”

Tống Ôn Nghênh rất muốn vặn lại một câu “Cậu đang hỏi tôi đấy à?”, nhưng trước mặt còn có người ngoài, cô cũng không tiện tỏ ra quá “độc địa”.

Thế là cô ôn hòa đáp: “Phải.”

Dứt lời, cô cảm giác hơi thở quanh người Tống Kỳ Niên lại lạnh hơn vài phần.

Tống Ôn Nghênh cảm thấy rất khó hiểu: “Tôi về trước đây, hai người cứ từ từ nói chuyện.”

Cô vốn nghĩ Thẩm Tự Bạch đến tìm Tống Kỳ Niên nói chuyện ông ngoại cậu bị bệnh, Tống Kỳ Niên nghe xong chắc sẽ đến thẳng bệnh viện.

Thế nhưng Tống Ôn Nghênh vừa vào nhà chưa được bao lâu, Tống Kỳ Niên cũng theo vào.

Tống Ôn Nghênh ngạc nhiên: “Cậu không đến bệnh viện thăm ông ngoại à?”

Sắc mặt Tống Kỳ Niên càng tệ hơn: “Thẩm Tự Bạch nói với chị à?”

“Đó là thái độ cậu nói chuyện với tôi đấy à?”

“Hai người thân thiết với nhau từ khi nào vậy?”

Cậu không trả lời câu hỏi của Tống Ôn Nghênh, mà vẫn bước từng bước tiến lại gần cô.

Không biết có phải vì biết chuyện cậu trước giờ luôn giả ngoan hiền, nhưng thực chất có khả năng giết chết mình trong vài phút hay không, lúc này Tống Ôn Nghênh có chút ám ảnh tâm lý, tự dọa bản thân, vậy mà lại cảm thấy khí thế của cậu khác hẳn ngày thường.

Cô bất giác lùi lại một bước, nào ngờ phía sau lại là bậc thềm.

Cô hụt chân, ngã ngửa ra sau.

Vốn tưởng thứ chào đón mình sẽ là một cú va đập mạnh sau gáy, không ngờ Tống Kỳ Niên lại vươn tay kéo cô lại.

Tống Ôn Nghênh mất đà, ngã vào lòng cậu.

Biến cố xảy ra đột ngột, không khí chợt tĩnh lặng trong giây lát.

Cậu không đẩy cô ra, Tống Ôn Nghênh nghe rất rõ tiếng tim đập của ai đó.

[Chắc chắn là của cậu ta!] Tống Ôn Nghênh thẹn quá hóa giận.

[Tiêu rồi ký chủ ơi, một loạt phản ứng tối nay của Tống Kỳ Niên đều giống như thích cô vậy!]

[… Bình tĩnh, bình tĩnh, tôi vẫn còn cách.]

[Cách gì ạ?]

Tống Ôn Nghênh không trả lời câu hỏi của hệ thống, cô đẩy Tống Kỳ Niên ra, giơ tay lên tát cậu một cái.

Tiếng “Chát” vang lên, trong phòng khách vốn yên tĩnh lại càng thêm chói tai.

Tống Kỳ Niên không hề động đậy, thậm chí đầu cũng không nghiêng đi chút nào, chỉ đăm đăm nhìn Tống Ôn Nghênh, ánh mắt như thể đang nói “Cho tôi một lời giải thích”.

Dù trong lòng Tống Ôn Nghênh sợ hãi, nhưng ngoài mặt vẫn phải ra vẻ ta đây giống như những lần bắt nạt cậu trước đây.

“Cậu… cậu là cái thá gì mà dám chạm vào tôi?”

Cô cố gắng hết sức để giọng mình không run, nhưng vẫn không tránh khỏi nói vấp một lần.

“Em không được chạm vào chị, vậy ai được?” Ánh mắt Tống Kỳ Niên sâu thẳm, không rõ cảm xúc: “Thẩm Tự Bạch à?”

Tống Ôn Nghênh đã liều thì phải theo lao, cô giơ tay lên định tát bên má còn lại của cậu:

“Hỗn xược! Chuyện của tôi đến lượt cậu hỏi à?”

Lần này đầu cậu hơi nghiêng đi một chút.

Thế nhưng Tống Ôn Nghênh lại nghe thấy tiếng cậu cười trầm thấp.

Trong nhà chỉ có hai người họ, Tống Ôn Nghênh bất giác cảm thấy hơi rợn người.

Dĩ nhiên, phản ứng của cậu thực ra cũng chẳng khác gì trước đây.

Do tâm lý của Tống Ôn Nghênh mà thôi.

“Cậu… cậu cười cái gì?”

“Chị, có muốn đánh nữa không?”

Tống Ôn Nghênh: “…”

Tay cô tê rần cả rồi, mặt cậu ta không đau sao?

“Có muốn không?” Cậu đăm đăm nhìn cô, bước chân lại gần hơn.

Tống Ôn Nghênh chưa từng thấy người nào muốn ăn tát cả…

Cô giơ tay lên định tát cậu, nhưng ngay khoảnh khắc ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt tựa lang sói của cậu, tim cô chợt thót lại, động tác trên tay cũng do dự, bàn tay sắp chạm vào mặt cậu bỗng khựng lại.

Nhìn thoáng qua, cảnh tượng này trông như đang vuốt ve dịu dàng.

Tống Ôn Nghênh: “…”

Bốn mắt nhìn nhau một lúc, cô mới sực tỉnh, vội vàng rụt tay về.

“Khụ khụ…” Cô hắng giọng, cố gắng vớt vát lại thể diện: “Đánh cậu chỉ bẩn tay tôi.”

Lại nghe thấy tiếng cậu cười trầm thấp.

Lần này Tống Ôn Nghênh thẹn quá hóa giận, ngược lại còn có thêm chút dũng khí, cô đá mạnh vào chân cậu: “Cánh cậu cứng rồi phải không, mấy ngày không gặp giờ đã dám giở thái độ này với tôi? Tôi cho phép cậu cười à?”

“Chị hung dữ thật đấy.” Giọng cậu lành lạnh, cậu ngước mắt nhìn Tống Ôn Nghênh: “Lúc nãy ở trước mặt Thẩm Tự Bạch, chị dịu dàng như vậy?”

Cậu lại một lần nữa tiến lại gần cô: “Chị, anh ta có biết sau lưng người khác, thực ra chị là người động một tí đánh chửi người khác không?”

Tống Ôn Nghênh bị ánh mắt của cậu dọa bất giác lùi lại mấy bước, rồi ngồi phịch xuống ghế sô pha: “Cậu… cậu đứng lại!”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương