Cậu quả nhiên nghe lời đứng lại, nhưng khoảng cách quá gần, lúc hai người nhìn nhau, Tống Ôn Nghênh phải ngẩng đầu lên, còn cậu thì từ trên cao nhìn xuống, bao bọc cô.
[Ký chủ, cứng rắn lên, đừng sợ cậu ta!]
Trong đầu, hệ thống lo lắng thay cho Tống Ôn Nghênh.
Tống Ôn Nghênh chỉ muốn khóc dù không có nước mắt: [Tôi cũng muốn lắm, nhưng cậu nói nhà họ Lệ lợi hại lắm mà.]
Cô thừa nhận… thực ra cô chỉ là một con hổ giấy.
[Dù có muốn trả thù cô, nhà họ Lệ cũng phải có cơ hội đã chứ, chỉ cần cô có thể khiến giá trị hắc hóa đạt 100, đến lúc đó chúng ta đi rồi, họ còn trả thù thế nào được?]
Giọng điệu của hệ thống gần như mang theo ý dỗ dành.
Tống Ôn Nghênh biết, nhưng lúc này không còn cách nào khác, cô chỉ đành tự thuyết phục bản thân như thế.
Cô cố tỏ ra bình tĩnh:
“Cậu cũng xứng so sánh với Thẩm Tự Bạch sao?”
Ánh mắt lơ đãng của Tống Kỳ Niên lập tức đông cứng lại.
…
Thấy ánh mắt cậu đột nhiên lạnh đi, Tống Ôn Nghênh còn tưởng cậu sắp nổi giận hay làm gì đó, nào ngờ cậu chỉ cúi đầu, nở một nụ cười tự giễu:
“Phải rồi, sao em có thể so sánh với anh ta được?”
Giọng nói âm u, lạnh lẽo.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp trên đỉnh đầu, có thể mơ hồ nhìn thấy hai má cậu hơi ửng đỏ.
Đó là dấu tay cô để lại.
Tống Ôn Nghênh bất giác thấy hơi bực bội, cô hừ lạnh: “Cậu biết là tốt rồi.”
Cô đứng dậy đi vòng qua cậu, đang định ra ngoài cậu bỗng lên tiếng: “Thẩm Tự Bạch vẫn chưa đi, chị định đi tìm anh ta à?”
“Liên quan gì đến cậu? Cậu quan tâm tôi đi tìm anh ta hay không chi vậy.” Ngừng một lát, Tống Ôn Nghênh quay đầu nhìn cậu: “Tống Kỳ Niên, không lẽ cậu thích tôi à?”
Lời vừa thốt ra, không khí tựa như ngưng đọng trong tức khắc.
Nhận ra mình vừa nói gì, Tống Ôn Nghênh chỉ ước gì có thể cắn đứt lưỡi mình ngay tại chỗ.
Sao lại nói ra chứ?
Lỡ như không phải thì xấu hổ biết bao…
“Ờm tôi… tôi không có ý đó…”
“Em đương nhiên thích chị rồi.”
“…?”
Thân hình thiếu niên không hề nhúc nhích, cũng không hề bối rối hay luống cuống giống người bị nói trúng tim đen, cậu thậm chí còn cười lơ đãng:
“Chị là chị của em, em không thích chị chẳng lẽ lại ghét chị à?”
Tống Ôn Nghênh: “…”
“Hay chị đã làm chuyện gì xấu với em, nên mới nghĩ rằng em trai không thích mình?”
Giọng điệu nghe có vẻ ngây thơ, nhưng lời nói này lại mang đầy ý châm chọc.
Cô đã làm chuyện gì xấu?
Những chuyện xấu cô làm với cậu, nhiều không kể xiết!
Đối phương thảo mai như vậy, Tống Ôn Nghênh cũng lười vòng vo với cậu:
“Tôi đã làm gì, chẳng lẽ cậu không biết sao? Hay cậu muốn tôi nhắc lại cho cậu nhớ?”
“Chị là chị của em, chị bảo em làm gì, em đương nhiên không một lời oán thán.”
Tống Ôn Nghênh thầm đảo mắt, trong lòng chắc đã mắng chửi cô đến chết rồi, ngoài mặt vẫn giả vờ giỏi thật.
“Nếu đã vậy, từ ngày mai, trong tất cả các bài kiểm tra của cậu, cậu không được phép điền vào bài thi.”
Sắc mặt cậu hơi dao động.
“Tại sao?”
“Không phải nói đều nghe lời tôi sao, sao cậu có nhiều câu hỏi thế? Rốt cuộc cậu có nghe không?”
“Nhưng em muốn biết lý do.”
Ánh mắt cậu đăm đăm, chứa đựng sự cố chấp khó hiểu.
Tống Ôn Nghênh bịa đại một lý do: “Nghe nói Trình Triệt hạng hai toàn trường các cậu, sau này cậu không được phép cướp vị trí thứ nhất của cậu ta.”
Lông mi cậu khẽ run, một lúc lâu sau, cậu mới cụp mắt xuống.
“Được.”
Giọng nói bình thản, không nhìn ra được cậu có tức giận hay không.
Tống Ôn Nghênh nhìn cậu một lúc, không thèm để ý đến cậu nữa, lại tiếp tục đi ra ngoài.
Không phải cô đi tìm Thẩm Tự Bạch, cô chỉ đói thôi.
Bữa tối còn chưa ăn.
Lộ Dao và Thẩm Tự Bạch cứ như gắn radar trên người cô vậy.
Một người vừa đi, người kia lại đến.
Tống Ôn Nghênh đang ăn trong một quán ăn nhỏ, Lộ Dao bước vào.
Cô ta ăn vận như tiểu thư nhà giàu, trong một quán ăn mà mức chi tiêu bình quân mỗi người chưa đến ba mươi đồng, trông cô ta đặc biệt nổi bật.
“Cô Tống, thật trùng hợp.”
Tống Ôn Nghênh ngước mắt lướt nhìn cô ta: “Nhà họ Lộ cũng phá sản rồi à?”
Nụ cười khách sáo trên mặt cô ta biến mất ngay lập tức: “Nhà cô mới phá sản ấy!”
“Không phá sản thì cô đến đây làm gì?”
“Đến tìm cô!” Cô ta nghiến răng nghiến lợi.
Tống Ôn Nghênh cười: “Thế lúc nãy cô còn nói trùng hợp?”
Cô ta nghẹn lời, nhất thời không nói được gì.
Tống Ôn Nghênh trút hết “cục tức” phải chịu từ chỗ Tống Kỳ Niên ra, trong lòng cũng thoải mái hơn nhiều, cô vui vẻ ăn một miếng mì, rồi mới ngẩng đầu lên nói với Lộ Dao:
“Cô Lộ, cô định đứng mãi thế à?”
Lộ Dao nhìn quanh môi trường xung quanh, rồi lại nhìn bàn ghế trước mặt, ghét bỏ nhíu mày, không nhúc nhích.
“Sao thế, cô chê bẩn à?”
Cô ta khó hiểu nhìn Tống Ôn Nghênh: “Cô không thấy ở đây bẩn à?”
“Ông chủ, người này nói quán của ông bẩn lắm!”
Tống Ôn Nghênh đột nhiên cao giọng gọi người trong bếp, ngay lập tức thu hút sự chú ý của tất cả nhân viên và khách hàng trong quán.
Ánh mắt họ nhìn Lộ Dao không mấy thiện cảm, Lộ Dao lập tức cảm thấy như có gai sau lưng, cô ta tức giận ngồi xuống, trừng mắt nhìn Tống Ôn Nghênh: