“Cô gài tôi?”
“Không nói vậy, cô có chịu ngồi xuống không?”
“Cô…” Lộ Dao bị cô làm tức đến nghẹn họng, nhận ra mình đã bị cô dắt mũi, suýt nữa quên mất mục đích đến đây, cô ta hít một hơi thật sâu, bình tĩnh trở lại.
“Cô Lộ, cô muốn ăn gì, tôi mời?”
“Không cần, tôi không đời nào ăn đồ ở đây…”
Lời Lộ Dao còn chưa nói xong, Tống Ôn Nghênh đã vẫy tay gọi nhân viên phục vụ lại.
Nhân viên vừa đến gần đã nghe thấy câu nói của Lộ Dao, lập tức tỏ ra không vui.
“Thưa cô, cô không ăn thì có người khác ăn, nếu đã ghét bỏ quán chúng tôi như vậy, cô vào đây làm gì?”
Cảm thấy mình lại bị Tống Ôn Nghênh gài bẫy, Lộ Dao tức đến đỏ mặt.
“Tống Ôn Nghênh!”
Tống Ôn Nghênh không nhịn được bật cười thành tiếng, chưa bao giờ cô cảm thấy trêu chọc người khác lại vui đến thế, bao nhiêu bực bội trong lòng đều tan biến hết.
Sau khi cho nhân viên phục vụ đi, cô mới nói với cô ta:
“Được rồi, thế này chúng ta huề nhau.”
“Huề nhau?” Sắc mặt Lộ Dao lạnh đi: “Huề cái gì?”
“Tối hôm dạ tiệc từ thiện, không phải cô liên kết với Trần Húc gài bẫy tôi sao?”
“Cô…” Sắc mặt Lộ Dao hơi thay đổi, chút chột dạ lướt qua mắt, rồi nhanh chóng khôi phục vẻ bình tĩnh: “Không biết cô đang nói gì.”
“Thím hai của tôi, cô biết Lận Vũ chứ? Bà ấy khai hết rồi.”
Lộ Dao thấy Tống Ôn Nghênh đã biết rõ, cũng không cãi nữa: “… Là tôi thì sao? Ai bảo cô có ý đồ xấu quyến rũ Thẩm Tự Bạch trước?”
“Vậy ra đúng là cô à?”
Lộ Dao lại nghẹn họng: “Cô… cô lại gài tôi?”
Tống Ôn Nghênh không tỏ ý kiến.
Chiều nay cô đến bệnh viện, ngoài việc biết được Tống Kỳ Niên đã giúp cô báo thù, cô còn nghe Lận Vũ nói năng điên điên khùng khùng: “Thằng con hoang đó chỉ biết bắt nạt tôi, sao không đi báo thù Lộ Dao đi, chuyên chọn quả hồng mềm mà bóp có bản lĩnh gì chứ!”
Lúc đó cô đã cảm thấy kỳ lạ, tại sao lại đột nhiên nhắc đến Lộ Dao.
Vừa rồi thuận miệng thăm dò, không ngờ lại thăm dò ra thật.
“Cô Lộ, tôi và Thẩm Tự Bạch không có bất kỳ quan hệ gì, cũng không có ý định tranh giành với cô, hy vọng sau này cô đừng làm những chuyện thừa thãi.”
“Nói thì hay lắm, kết quả không phải vẫn lén lút quyến rũ anh ấy sao. Cô tưởng tôi không biết tối nay anh ấy còn đưa cô về nhà à?”
Tống Ôn Nghênh ngạc nhiên, không lẽ người này vẫn luôn cho người theo dõi cô hoặc Thẩm Tự Bạch?
“Thấy chưa, bị tôi nói trúng rồi chứ gì? Chột dạ rồi chứ gì?”
Lộ Dao hừ lạnh: “Nếu cô không chột dạ, mấy lần trước tôi hẹn cô, tại sao không dám đến?”
“Trước đây thật sự có việc.”
“Tống Ôn Nghênh, cô đúng là nói dối không biết ngượng mồm, ngày 23, tôi đã thấy cô lên xe của Thẩm Tự Bạch, cô nói có việc chính là lén lút hẹn hò với vị hôn phu của tôi à?”
“… Nếu tôi nói hai lần đều là tình cờ gặp, anh ấy chỉ tiện đường cho tôi đi nhờ một đoạn, cô có tin không?”
“Cô nghĩ sao? Cô nhìn tôi giống con ngốc lắm à?”
Tống Ôn Nghênh cẩn thận đánh giá cô ta một lượt, mắt to, mặt trái xoan, trông cũng khá đáng yêu, chỉ là biểu cảm hơi hung dữ.
“Nếu cô không tin thì đúng là ngốc thật.”
Tống Ôn Nghênh nghiêm túc nhận xét.
Lộ Dao tức đến mức đập bàn đứng dậy: “Tống Ôn Nghênh! Có phải cô thật sự cho rằng có Thẩm Tự Bạch thì tôi không làm gì được cô đúng không?”
Mọi người xung quanh nghe thấy hình như có chuyện hay để hóng, liền đồng loạt nhìn qua.
Tống Ôn Nghênh sờ sờ mũi, kéo tay cô ta: “Tiểu thư ơi, cô nói nhỏ tiếng thôi.”
Lời còn chưa dứt đã bị cô ta hất tay ra: “Cô bẩn chết đi được, đừng có chạm vào tôi!”
Tống Ôn Nghênh: “…?”
Cô… bẩn?
“Cô vừa mới sờ bàn, còn cầm bát nữa!”
Thôi được rồi.
Tống Ôn Nghênh rút một tờ giấy ăn đưa cho cô ta: “Vậy hay là cô lau đi?”
“Giấy này có sạch không mà cô đưa cho tôi?”
Tống Ôn Nghênh: “…”
…
Một phút sau, Tống Ôn Nghênh và Lộ Dao cùng bị đuổi ra khỏi quán.
“Đúng là xui xẻo, hai người sau này đừng có đến nữa!”
“Cậu có biết tôi là ai không hả! Cậu cũng dám đuổi tôi, có tin ngày mai tôi mua lại quán của cậu không!” Lộ Dao chửi bới ầm ĩ.
Nhân viên phục vụ nhìn cô ta như nhìn một con ngốc.
Tống Ôn Nghênh cảm thấy hơi mất mặt, bèn kéo mạnh cô ta: “Tiểu thư ơi, cô đừng nói nữa, người ta chụp ảnh rồi kìa, cô không muốn lên báo chứ?”
Nhắc đến chụp ảnh, Lộ Dao vốn còn đang ghét bỏ việc Tống Ôn Nghênh chạm vào mình, thoáng chốc đã chạy nhanh hơn ai hết.
…
“Cô tiếp cận anh Tự Bạch chẳng qua cũng chỉ vì tiền.” Lộ Dao vênh váo trừng mắt nhìn Tống Ôn Nghênh: “Cô cần bao nhiêu tiền, tôi có thể cho cô.”
Tống Ôn Nghênh không để lộ cảm xúc, liếc nhìn bàn tay đang đặt trong túi xách của cô ta, hứng thú nhướng mày.
Cô không từ chối, chỉ hỏi: “Cô có thể cho bao nhiêu?”
“Cô vì tiền thật à?” Giọng Lộ Dao đột nhiên cao vút.
“Không phải cô nói muốn cho sao?”
Lộ Dao khinh bỉ hừ một tiếng, lòng không cam tâm tình nguyện nói: “Tám mươi triệu.”
“Vị hôn phu của cô chỉ đáng giá tám mươi triệu thôi à?”