[Nếu cô đang nói đến những linh hồn đã thoát ly khỏi thể xác, vậy thì chắc chắn có.]
Tống Ôn Nghênh lộ vẻ kinh hãi: [Hả? Có thật à? Ở đâu?]
[Không phải là cô sao?]
[…]
Tống Ôn Nghênh cạn lời, một trò đùa thật nhạt nhẽo.
Không muốn đáp lại, cô lấy điện thoại ra, bật định vị tìm đường ra.
Nhưng cái định vị chết tiệt này cứ chỉ đường lung tung.
Chân cô đã mài đến rách cả da mà vẫn chưa tìm thấy đường chính.
“Quỷ đả tường à*?”
*Quỷ đả tường là một hiện tượng siêu nhiên trong văn hóa dân gian Trung Quốc, chỉ việc một người đi mãi trong một khu vực mà không thoát ra được, như thể bị một bức tường vô hình của ma quỷ chặn lại.
Cô lẩm bẩm, vừa ngẩng đầu lên đã thấy một bóng đen cao gầy đứng phía trước.
“A a a! Ma!”
Cô buông tay co cẳng chạy ngược lại, bước chân hỗn loạn.
Đột nhiên nghe thấy giọng của Tống Kỳ Niên: “Là em.”
Cơ thể Tống Ôn Nghênh như bị niêm phong tại chỗ.
Chết tiệt, là cậu ta thì cũng chẳng tốt hơn là bao.
Bộ dạng nhát gan, yếu đuối, la hét lung tung của cô vừa rồi đều bị cậu ta thấy hết rồi!
“Chị.”
Chỉ trong vài giây, cậu đã đi đến phía sau Tống Ôn Nghênh.
Tống Ôn Nghênh điều chỉnh lại biểu cảm, quay đầu giả vờ bình tĩnh:
“Sao cậu lại ở đây?”
“Đi dạo.”
Tống Ôn Nghênh liếc mắt nhìn xung quanh.
Đến một nơi hẻo lánh thế này đi dạo à?
Nhưng nếu không phải đi dạo, vậy thì giải thích thế nào cho việc cậu ta ở đây?
“Sao chị lại ở đây?”
Tống Ôn Nghênh vừa định nói có người đang đuổi theo mình, nhưng nghĩ lại, để cậu ta biết thì mất hết uy nghiêm, sau này còn bắt nạt cậu ta thế nào nữa.
Thế là cô đành phải cứng đầu nói: “Đi dạo.”
Trong bóng tối, không thể nhìn rõ sắc mặt cậu.
Không biết cậu có tin hay không, nhưng giọng cậu vẫn bình thản:
“Vậy chị còn muốn đi dạo tiếp không?”
…
Chân Tống Ôn Nghênh đã chạy đến chảy cả máu, còn dạo cái khỉ gì nữa!
Ngón chân cô co quắp lại: “Không dạo nữa.”
Tống Kỳ Niên không nhúc nhích, đầu cậu hơi cúi xuống, dường như ánh mắt đã lướt đến đôi chân trần của cô.
“Chị… đi dạo bằng chân trần à?”
Một câu nói khiến Tống Ôn Nghênh mất hết bình tĩnh.
Cô thẹn quá hóa giận: “Tôi thích thế không được à?”
“Đương nhiên là được.”
Cậu xoay người đi trước.
Tống Ôn Nghênh liếc nhìn con hẻm tối om phía sau, rùng mình một cái rồi vội vàng đi theo.
Nhưng vừa đi được vài bước, chân đã đau không chịu nổi.
Lúc nãy bị người ta truy đuổi, trong lúc cấp bách quên mất cơn đau ở chân, bây giờ cơn đau mới muộn màng ập đến, hơi trỗi dậy tính “tiểu thư”.
“Sao vậy?”
Nghe thấy tiếng kêu khẽ của Tống Ôn Nghênh, Tống Kỳ Niên quay đầu nhìn.
Tống Ôn Nghênh hít một hơi thật sâu, quyết định không màng đến thể diện nữa, cô chỉ vào cậu:
“Cậu qua đây, ngồi xổm xuống.”
Tống Kỳ Niên im lặng vài giây, nhưng cũng không làm trái ý, ngoan ngoãn đi tới, ngồi xổm xuống trước mặt cô.
“Quay lưng lại rồi ngồi xuống.”
Tống Kỳ Niên nhíu mày, nhưng vẫn tiếp tục nghe lời quay lưng lại.
Trên lưng đột nhiên có một cơ thể mềm mại đè lên, cổ cũng bị một đôi tay ôm lấy, hơi thở đêm đêm trong mơ cậu vẫn thường nghe thấy bỗng nhiên gần ngay bên tai.
Cơ thể cậu cứng đờ.
Nhưng lại nghe thấy người phía sau mắng: “Ngây ra đó làm gì, cõng tôi dậy!”
Bàn tay bên hông cậu có chút cứng ngắc, cậu cố gắng kiềm chế đôi tay đôi chân không mấy nghe lời, vòng tay qua khuỷu chân cô, cẩn thận đứng dậy.
“Tôi mệt rồi, không muốn đi bộ, cậu cõng tôi về.”
Giọng điệu cứng nhắc, cậu không cần nhìn cũng có thể tưởng tượng ra, người phía sau lúc này chắc chắn đang cau có với vẻ mặt không tình nguyện.
Nếu không phải vì bị thương, cô sẽ không bao giờ để cậu cõng.
“Được.”
Giọng nói trầm khàn mang theo chút run rẩy được kiềm chế.
Không phải sợ hãi, càng không phải ghê tởm, mà là dòng máu sôi trào không thể ngăn lại.
Những năm qua, mỗi một thứ cô mặc trên người đều qua tay cậu.
Muốn giở chút trò mà không để cô phát hiện, rất dễ dàng.
Tối nay cậu chuẩn bị đi ngủ, theo thói quen liếc nhìn vị trí của cô, nhận thấy vị trí của cô có chút không ổn, cậu liền ra ngoài tìm.
Nhưng vị trí dừng lâu không di chuyển, lúc cậu đến nơi, chỉ thấy giày, quần áo và túi xách bị vứt dọc đường.
Lần đầu tiên trong đời có chút mờ mịt và luống cuống.
Không tìm thấy cô nữa, phải làm sao đây?
Cậu đã tìm kiếm trong những con hẻm chằng chịt, không bỏ sót bất kỳ ngóc ngách nào, không tìm thấy cô, nhưng lại tìm thấy một đám người.
Nơi này căn bản không có ai khác đến, họ xuất hiện ở đây chắc chắn có liên quan đến Tống Ôn Nghênh.
Vốn định hỏi tung tích của Tống Ôn Nghênh trong miệng họ, nhưng dù cậu có đánh họ bầm dập thế nào, họ vẫn lắc đầu nói không biết.
“Tống Kỳ Niên.”
Giọng của Tống Ôn Nghênh kéo Tống Kỳ Niên về với thực tại.
Cậu “Ừm?” một tiếng, có chút mông lung.
“Mấy cái đống kia là gì vậy?”
Tống Ôn Nghênh cố gắng che giấu, tỏ ra bình tĩnh, nhưng tay lại sợ hãi ôm chặt cổ Tống Kỳ Niên hơn chút.
Tống Kỳ Niên khẽ nghiêng đầu nhìn về hướng Tống Ôn Nghênh đang nhìn.