Em Trai Bệnh Kiều Ngày Ngày Yêu Thương Chị Kế Ác Độc

Chương 40

Trước Sau

break

Ở ngã rẽ tối om, con đường đó chỉ kéo dài vài chục mét là đến điểm cuối.

Ở cuối con đường, lờ mờ có mấy “vật” đen thui đang nằm.

Tống Kỳ Niên thu hồi ánh mắt: “Rác thôi.”

“Rác?”

Tống Ôn Nghênh cảm thấy không giống lắm.

Nhưng điều này dường như cũng không quan trọng lắm.

[Ký chủ, tôi phát hiện ra rồi!]

Hệ thống đột nhiên xuất hiện, giọng điệu kích động: [Cô gái lúc nãy là nữ chính!]

Cơ thể Tống Ôn Nghênh cứng đờ, Tống Kỳ Niên đang cõng cô cảm nhận được, dù không hiểu, nhưng cậu vẫn âm thầm bước đi vững vàng hơn một chút.

Tống Ôn Nghênh đương nhiên không để ý đến hành động nhỏ của cậu, chỉ kinh ngạc hỏi hệ thống trong đầu:

[Không phải nói nữ chính bảy năm sau mới xuất hiện sao, sao bây giờ đã xuất hiện rồi?]

Lúc nãy cô cảm thấy cô gái kia có chút quen mắt, trong lúc chạy trốn, cô tiện thể nhờ hệ thống kiểm tra xem mình đã từng gặp người này chưa.

Không ngờ lại tra ra cô ấy chính là nữ chính.

[Ký chủ, chỉ nói là nam nữ chính bảy năm sau mới gặp nhau, không có nghĩa là bảy năm trước nữ chính không tồn tại.]

[Vậy bây giờ họ sẽ không gặp nhau chứ?]

[Theo như thiết lập thì sẽ không.]

[Người trong thế giới này nhất định sẽ đi theo thiết lập, không sai một ly một tấc chứ?]

Hệ thống do dự.

Tống Ôn Nghênh có chút bất an, nữ chính đột nhiên xuất hiện sớm, lại còn cho nữ phụ độc ác là cô gặp phải.

Trong thiết lập không hề đề cập đến việc nữ chính và chị kế của nam chính gặp nhau.

Bây giờ xuất hiện thay đổi nhỏ này, không biết có ảnh hưởng đến việc cô về nhà không…

[Ký chủ có thể xem tất cả những gì đang xảy ra bây giờ như là chuyện đang trong quá trình viết tiếp, theo như tình tiết hiện tại, thực ra thế giới này vẫn chưa đi đến tình tiết của chương đầu tiên trong tiểu thuyết. Khi mọi thứ vẫn chưa xảy ra, thực ra đề cương thiết lập cũng chỉ là con chữ, chứ chưa phải là sự thật.]

Nói một cách huyền bí như vậy, Tống Ôn Nghênh nghe không hiểu, cũng lười suy nghĩ sâu xa.

Dù sao thì… chân đau.

Tống Kỳ Niên cõng cô ra đến ven đường, bắt taxi về nhà đã là hơn mười giờ.

Không cần Tống Ôn Nghênh ra lệnh, cậu rất có kinh nghiệm đi lấy hộp cứu thương lại.

“Chị muốn tự bôi thuốc, hay là…”

“Tôi muốn đi tắm.”

Bẩn chết đi được, không thể chịu nổi dù chỉ một chút.

Tống Ôn Nghênh không quan tâm đến cậu, tự mình lên lầu về phòng tắm rửa.

Sữa tắm hòa với nước dính vào vết thương ở chân, đau đến mức cô phải nhăn mặt, không cẩn thận: "Rầm” một tiếng, cô ngã thẳng xuống sàn.

Làm nhiều chuyện xấu quá, tối nay đúng là gặp báo ứng mà.

Tống Ôn Nghênh bất đắc dĩ tự giễu, vừa cố gắng đứng dậy, đột nhiên nghe thấy tiếng đập cửa:

“Chị, chị không sao chứ?”

“Không sao.”

Chỉ là cơ thể vừa tắm sạch sẽ lại phải dội lại một lần nữa.

Đợi cô tắm xong lần nữa, cơ thể đau đến mức không mặc nổi đồ ngủ, cô vội vàng lấy một chiếc áo choàng tắm khoác lên người rồi đi ra.

Cô ngồi trên ghế sô pha trong phòng ngủ, gọi một cuộc điện thoại cho Tống Kỳ Niên, bảo cậu mang hộp cứu thương vào.

Không ngờ, điện thoại còn chưa cúp, cửa đã mở.

Tống Ôn Nghênh ngạc nhiên: “Cậu đứng ở cửa suốt à?”

Tống Kỳ Niên không trả lời, chỉ hỏi: “Chị muốn tự bôi thuốc, hay em giúp chị?”

Tống Ôn Nghênh vừa bị ngã một cú, bây giờ tay đau chân cũng đau, cô trút giận mắng:

“Cậu nhìn tôi thế này giống bộ dạng có thể tự bôi thuốc cho mình lắm à?”

Cậu cúi đầu: “Được.”

Cũng không tức giận, cậu lặng lẽ đi đến trước mặt Tống Ôn Nghênh, thành thạo ngồi xổm xuống.

Bàn tay đưa ra bỗng dừng lại ngay khi sắp chạm vào mắt cá chân của Tống Ôn Nghênh.

Tống Ôn Nghênh nhíu mày nhìn cậu: “Cậu lề mề cái gì?”

Cô nghiêm túc nghi ngờ cậu không muốn chạm vào mình.

Trước tối nay, cô vốn có chút nghi ngờ Tống Kỳ Niên tâm lý biến thái, bị ngược đãi lâu ngày nên đã thích cô.

Nhưng mãi đến khi nữ chính xuất hiện, cô mới sực tỉnh.

Mình đang nghĩ gì vậy? Nam chính sẽ chỉ yêu nữ chính, đó là thiết lập lớn nhất và không thể đi ngược lại trong tiểu thuyết ngôn tình.

Sao cô có thể tự mình đa tình đến mức lo lắng Tống Kỳ Niên thích mình chứ?

Tống Kỳ Niên dù có thật sự báo thù Lăng Đình, Tống Chí Dũng và Lận Vũ… thì đã sao?

Nhất định là vì cô sao?

Tống Kỳ Niên và Lăng Đình, Tống Chí Dũng, Lận Vũ vốn đã có thù oán…

Cô đúng là bị úng não mới nghĩ lệch lạc như vậy.

Nếu là cô, nếu có người năm này qua tháng nọ bắt nạt mình, thậm chí mấy ngày trước còn cố tình thiên vị người khác ở trường làm nhục mình, khiến mình mất hết mặt mũi trước mặt bạn học, đừng nói là thích, giết chết hắn cũng không quá đáng!

Thuốc mỡ mát lạnh đột nhiên chạm vào lòng bàn chân, Tống Ôn Nghênh theo phản xạ định rụt chân lại, nhưng lại bị Tống Kỳ Niên giữ chặt mắt cá chân, vững vàng đè lên đầu gối đang co của cậu.

“Đừng động đậy.”

Giọng cậu rất khẽ, nhưng đầu ngón tay lại ra lực không cho phép kháng cự.

“Vẫn chưa bôi thuốc xong.”

Tống Ôn Nghênh đành phải cứng người, mặc lòng bàn tay cậu nâng đỡ chân mình.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương