Tống Ôn Nghênh cùng Tô Nhĩ đi spa xong, lúc về đến nhà, mở cửa ra liền thấy cặp sách của Tống Kỳ Niên được treo tùy tiện ở huyền quan, nhưng không thấy dép thay ra, đôi dép lê vẫn còn trong tủ giày.
“Lại ra ngoài rồi à?”
Cô lẩm bẩm, cởi áo khoác ra.
Lúc treo túi, cô vô tình làm rơi cặp sách của Tống Kỳ Niên.
Cặp sách “bốp” một tiếng rơi xuống đất, Tống Ôn Nghênh lo làm hỏng đồ trong cặp của cậu, bèn kéo khóa ra kiểm tra.
May mà đồ đạc trong cặp đều được cậu sắp xếp gọn gàng, không bị rơi hỏng.
Đang chuẩn bị kéo khóa lại, ánh mắt Tống Ôn Nghênh vô tình lướt qua, cô đột nhiên nhìn thấy một chiếc kẹp tóc hình thỏ quen thuộc.
Động tác của cô khựng lại.
Vừa cầm lên, cánh cửa sau lưng đã mở ra.
“Chị đang làm gì vậy?”
Giọng nói lạnh lùng khi nhìn rõ thứ trên tay Tống Ôn Nghênh, sắc mặt cậu thay đổi, vậy mà không thèm để ý Tống Ôn Nghênh có tức giận hay không, đột ngột giật phắt lấy.
“Chị không có việc gì lục cặp sách của em làm gì?”
Giọng điệu có chút tức giận, vẻ mặt cũng cực kỳ không tự nhiên.
Tống Ôn Nghênh ngạc nhiên, cậu ta để tâm đến chiếc kẹp tóc thỏ này đến vậy sao?
“Sao cậu lại có cái kẹp tóc này?”
Cậu giấu chiếc kẹp ra sau lưng, ánh mắt có chút lảng tránh:
“Em tò mò, mua một cái về xem.”
Một đứa con trai lại tò mò về kẹp tóc?
Tống Ôn Nghênh bị chọc cười vì cái cớ vụng về của cậu.
Nhớ lại chiều nay thấy cậu đi cùng Lý Mộ Tranh, lúc đó trên đầu Lý Mộ Tranh hình như còn cài chiếc kẹp này, Tống Ôn Nghênh nhìn cậu đầy ẩn ý:
“Tống Kỳ Niên, cậu có người trong lòng rồi à?”
Vốn còn chưa chắc chắn lắm, phần lớn là trêu chọc.
Không ngờ, Tống Kỳ Niên nghe vậy sắc mặt lại thay đổi, vành tai đến cổ nhanh chóng đỏ bừng, cậu lúng túng:
“Chị nói vậy có ý gì…”
Tống Ôn Nghênh nhướng mày, tiến lại gần cậu, nhìn cậu chằm chằm:
“Chiều nay tôi thấy cậu đi cùng một nữ sinh.”
Sắc mặt cậu trầm xuống.
Nhìn Tống Ôn Nghênh không chớp mắt: “Chỉ là bạn học thôi.”
Bạn học?
Tống Ôn Nghênh ngạc nhiên, Lý Mộ Tranh đã chuyển đến trường của Tống Kỳ Niên thành công rồi sao?
“Hiếm khi thấy cậu đi cùng bạn học lâu như vậy, đặc biệt còn là bạn học nữ.”
“Rốt cuộc chị muốn nói gì?”
Cậu nhíu mày, có vẻ không vui, nhưng đầu ngón tay lại vô thức siết chặt chiếc kẹp tóc, vừa nhìn đã biết đang căng thẳng.
Tống Ôn Nghênh đã lâu không thấy cậu như vậy, phỏng đoán trong lòng càng chắc chắn hơn vài phần.
“Cậu bây giờ còn trẻ, có thể chưa hiểu rõ vài chuyện. Nhưng dù sao tôi cũng là chị cậu, có vài chuyện, đến lúc phải dạy cậu rồi.”
Tống Ôn Nghênh nhếch mép cười đầy ý xấu:
“Trường hợp giống như cậu, cậu đã yêu cô bạn học đó rồi.”
“Em không thích…”
“Không cần phủ nhận, tôi cũng không phải loại phụ huynh cổ hủ, sẽ không chia rẽ uyên ương đâu.” Tống Ôn Nghênh ngắt lời.
Lông mi cậu khẽ run, thâm sâu nhìn cô, không nói gì nữa.
Tống Ôn Nghênh vẫn còn chìm đắm trong kế hoạch sắp tới của mình.
Nhớ lại lúc chiều, hệ thống nói với cô, tuyến truyện chính của tiểu thuyết này là tình yêu cưỡng ép giam cầm. Nếu Tống Kỳ Niên không hắc hóa hoàn toàn, cậu ta sẽ không giam cầm nữ chính, không có tình tiết giam cầm, có nghĩa là nhiệm vụ thất bại.
Cô hỏi hệ thống:
[Chỉ cần có tình tiết giam cầm nữ chính, có phải cũng đồng nghĩa với việc nhiệm vụ của tôi sẽ thành công không?]
Hệ thống không hiểu cô định làm gì, chỉ có thể thành thật trả lời:
[Theo lý mà nói thì là như vậy. Nhưng mà…]
[Đừng nhưng mà nữa, cứ vậy đi.]
Tống Ôn Nghênh nhận được câu trả lời khẳng định, ngắt kết nối với hệ thống, nhìn Tống Kỳ Niên:
“Tôi quen Lý Mộ Tranh, nhưng em ấy không thích cậu.”
Thấy Tống Kỳ Niên ngước mắt nhìn, cô lại tiếp tục kích động:
“Cho nên dù cậu có thích em ấy đến đâu, theo đuổi em ấy thế nào, em ấy cũng sẽ không thích cậu đâu. Cậu càng tỏ ra tốt với em ấy, em ấy sẽ càng ghét cậu.”
Ánh mắt Tống Kỳ Niên khẽ động, nhưng vẫn không nói gì.
“Cậu không tin? Tôi có thể chứng minh cho cậu xem.”
Để tăng thêm độ tin cậy cho lời nói của mình, Tống Ôn Nghênh đã gọi điện cho Lý Mộ Tranh ngay trước mặt cậu, hỏi cô ấy có thích Tống Kỳ Niên không.
Trong điện thoại, Lý Mộ Tranh vừa nghe đến tên Tống Kỳ Niên, giọng điệu lập tức trở nên chán ghét:
“Ai mà thích cậu ta chứ, em tránh cậu ta còn không kịp! Cậu ta tốt nhất đừng có thích em!”
Sau khi cúp điện thoại, Tống Ôn Nghênh nhếch môi nhìn Tống Kỳ Niên:
“Nghe thấy chưa? Tôi không lừa cậu đâu.”
“Vậy thì sao?”
Giọng cậu trong trẻo nhưng hơi khàn.
Không biết có phải cố tình kiềm chế hay không, cậu rất bình tĩnh.
Bình tĩnh đến mức có chút không phù hợp với dự đoán của Tống Ôn Nghênh.
Nhưng cô nghĩ có lẽ người này đã quen nhẫn nhịn, bây giờ càng ngày càng biết che giấu cảm xúc của mình.
Không nghĩ nhiều, cô tiếp tục nói:
“Em ấy có thích cậu hay không không quan trọng, quan trọng là…” Tống Ôn Nghênh chậm rãi đến gần Tống Kỳ Niên, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua khuy măng sét của cậu, nhân lúc cậu ngỡ ngàng, giật lấy chiếc kẹp tóc trong tay cậu: “Cậu cứ lén lút cất giữ đồ vật em ấy dùng thế này, em ấy cũng không biết, nói không chừng biết rồi còn cảm thấy cậu biến thái.”