Em Trai Bệnh Kiều Ngày Ngày Yêu Thương Chị Kế Ác Độc

Chương 50

Trước Sau

break

Hơi thở của Tống Kỳ Niên rõ ràng ngưng lại một nhịp, trong mắt cậu thoáng lộ chút hoảng loạn và bối rối.

Mà Tống Ôn Nghênh lại dùng ánh mắt “chân thành” nhìn cậu:

“Cậu không thấy việc thích một người mà cứ ra sức lấy lòng, vất vả theo đuổi là một hành vi rất ngốc nghếch sao?”

Lông mi cậu khẽ run, ngước mắt nhìn Tống Ôn Nghênh:

“Vậy chị nghĩ… em nên làm thế nào?”

“Theo tôi thấy tình yêu là thứ vô dụng nhất, muốn có được ai, cứ trực tiếp nhốt lại.”

“… Nhốt lại thì sẽ thuộc về em sao?”

“Thử chẳng phải sẽ biết sao?”

“Nhưng lỡ như…” Cậu do dự, rũ mắt nhìn đôi môi gần trong gang tấc, yết hầu chuyển động: “Cô ấy tức giận rồi hận em thì sao?”

“Thì đã sao, có được người đó là được rồi, đúng không?”

Tống Ôn Nghênh vừa nhồi nhét những đạo lý lệch lạc cho cậu, trong lòng vừa thầm nói lời xin lỗi với Lý Mộ Tranh.

Cô tự an ủi mình rằng không sao, dù sao Lý Mộ Tranh cũng là một người mê trai đẹp, sau này chắc chắn sẽ thích Tống Kỳ Niên thôi.

Lúc hoàn hồn lại, cô phát hiện Tống Kỳ Niên vẫn đang nhìn mình.

Ánh mắt rất kỳ lạ, trong đáy mắt u ám sâu thẳm cuộn trào cơn sóng ngầm bệnh hoạn.

“Sao, cậu không đồng tình với lời tôi à?”

Tống Ôn Nghênh đang nghi ngờ có phải lời nói của mình đã dọa cậu sợ, bỗng thấy cậu trở về như thường, nhếch môi:

“Không có, em sẽ suy nghĩ kỹ… đề nghị này của chị.”

Không biết có phải ảo giác không, Tống Ôn Nghênh cảm thấy giọng điệu của cậu rất kỳ lạ, nghe vô tai không hiểu sao lại cảm thấy lạnh sống lưng.

Nhớ ra cậu vừa từ bên ngoài về, Tống Ôn Nghênh hỏi cậu:

“Tối nay cậu đi đâu vậy?”

Cậu nhìn chiếc kẹp tóc thỏ trong tay Tống Ôn Nghênh, có chút lơ đãng: “Đến bệnh viện thăm ông ngoại.”

Tống Ôn Nghênh nhớ lại lần trước nghe Thẩm Tự Bạch nói, ông ngoại của Tống Kỳ Niên nhập viện rồi.

Không ngờ Tống Kỳ Niên vậy mà vẫn quan tâm đến người ông ngoại mười mấy năm không hề đến thăm mình này.

“Có thể trả lại đồ của em cho em được chưa?”

Tống Kỳ Niên đột nhiên nói.

Theo ánh mắt nhìn chằm chằm của cậu, Tống Ôn Nghênh mới nhớ ra mình vẫn đang cầm chiếc kẹp tóc vừa giật được từ tay cậu.

Thấy cậu dường như thật sự để tâm, Tống Ôn Nghênh ngược lại nảy sinh ý muốn làm khó.

“Tôi không đưa thì sao?”

Cậu mím chặt môi, có vẻ không vui.

Tống Ôn Nghênh nhếch môi, nhìn ánh mắt của cậu, thái độ càng thêm tồi tệ:

“Đấy, không đưa đấy.”

Nửa khuôn mặt Tống Kỳ Niên ẩn trong bóng tối, khóe môi cong lên một đường cong đắc ý, Tống Ôn Nghênh không để ý đã xoay người lên lầu.

“Thứ này cứ để ở chỗ tôi, nếu cậu thật sự thích cô ấy thì nghe lời tôi, nhốt cô ấy lại.”

Ngày hôm sau, Tống Ôn Nghênh hẹn Lý Mộ Tranh gặp mặt.

Vừa gặp mặt, Tống Ôn Nghênh liền vào thẳng vấn đề, hỏi chuyện giữa cô ấy và Tống Kỳ Niên là sao.

Lý Mộ Tranh không hiểu, sau đó nghe Tống Ôn Nghênh gợi ý, biết người tối qua chính là Tống Kỳ Niên, sắc mặt sợ hãi xanh rồi lại trắng.

“Vãi chưởng! Anh chàng đẹp trai đó chính là Tống Kỳ Niên á?”

Tống Ôn Nghênh thấy vẻ mặt cô ấy không giống giả vờ, cảm thấy có chút kỳ lạ.

Cô hỏi hệ thống trong đầu:

[Nếu cô ấy thật sự trùng sinh, sao lại không biết Tống Kỳ Niên trông thế nào? Trước đây không nhận ra mặt tôi thì thôi đi, nhưng đáng lẽ cô ấy phải biết Tống Kỳ Niên từ sớm chứ?]

Hệ thống còn ngơ ngác hơn cả Tống Ôn Nghênh:

[Tôi đã theo các ký chủ đi qua biết bao nhiêu thế giới, đây là lần đầu tiên gặp phải chuyện phức tạp như vậy.]

[… Vậy nửa tháng trôi qua, rốt cuộc cậu đã kiểm tra ra cái gì chưa?]

Hệ thống không nói gì.

Tống Ôn Nghênh cũng chịu thua, sao lại có một cái hệ thống vô dụng như vậy.

Vào thời khắc mấu chốt, chẳng giúp được gì cả.

Xem ra vẫn phải dựa vào chính mình.

Tống Ôn Nghênh lại nhìn Lý Mộ Tranh:

“Không phải em nói em mơ thấy cậu ta sao? Sao lại không biết cậu ta trông như thế nào?”

Lý Mộ Tranh sợ Tống Ôn Nghênh không còn tin mình nữa, có chút sốt ruột níu cánh tay cô:

“Chị ơi, chị tin em đi, em không nói dối, em thật sự đã mơ thấy cậu ta, nhưng mà…”

Cô ấy hồi tưởng lại một chút rồi mới nói: “Thực ra em cũng không mơ thấy chi tiết lắm, chỉ biết một vài sự kiện đại khái, ví dụ như chị sẽ chết sau khi Tống Kỳ Niên thi đại học, còn có việc em gặp Tống Kỳ Niên bảy năm sau, em không nhìn thấy mặt người, hình như trong mơ có một giọng nói nói với em như vậy.”

Nghe có vẻ không giống trùng sinh.

Tống Ôn Nghênh đang nghi hoặc, bỗng thấy sắc mặt cô ấy đột nhiên trắng bệch: “Tiêu rồi, tiêu rồi chị ơi!”

“Gì tiêu rồi?”

“Em vừa mới chuyển trường đến, không quen thân với mọi người lắm, Tống Kỳ Niên mấy lần gặp em đều giúp em giải quyết rắc rối, cậu ta tốt với em như vậy, không phải thích em rồi chứ?”

“Em không thích cậu ta? Nhưng tôi thấy hôm qua hai người nói chuyện với nhau khá vui vẻ mà.”

“Nhưng đó là vì em không biết cậu ta là Tống Kỳ Niên mà!”

Trong đầu Lý Mộ Tranh đã chìm trong suy nghĩ nếu Tống Kỳ Niên thích mình, rồi ép buộc cưỡng chế mình yêu đương thì phải làm sao.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương