Em Trai Bệnh Kiều Ngày Ngày Yêu Thương Chị Kế Ác Độc

Chương 52

Trước Sau

break

Thảo nào trong tiểu thuyết, cuối cùng hai người họ lại có thể có cái kết HE, cùng một loại người, có lẽ dễ thấu hiểu nhau nhất.

“Chị ơi, em phải vào lớp rồi, không nói chuyện với chị nữa.”

Lý Mộ Tranh liếc nhìn đồng hồ, đột nhiên vội vã nói với Tống Ôn Nghênh, nói xong cũng không đợi cô đáp lại, quay đầu chạy đi mất.

Tống Ôn Nghênh đứng tại chỗ buồn bực mấy phút, rồi ngửa mặt lên trời thở dài một hơi, cũng chuẩn bị rời đi.

Vừa đi được vài bước, cảm giác bị theo dõi quen thuộc lại ập đến.

Cô nhanh chóng nhìn quanh, đây là một con hẻm nhỏ gần trường, giờ này chắc sẽ không có ai đến đây dạo chơi.

Cảm giác rờn rợn đó chỉ tồn tại vài giây rồi nhanh chóng biến mất, Tống Ôn Nghênh đi một vòng quanh đó, xác nhận không có ai xung quanh mới yên tâm rời đi.

Nào ngờ, cô vừa đi, ở góc tường phía sau bên phải cô, một bóng người từ từ hiện ra.

Người đó bước ra, đứng ở vị trí Tống Ôn Nghênh vừa đứng, ánh mắt u ám sâu thẳm dõi theo bóng lưng cô rời đi.

Giọng nói thì thầm mang theo sự hoang mang: “Sẽ biến mất sao…”

Tống Ôn Nghênh cảm thấy dạo này Tống Kỳ Niên rất kỳ lạ, thường xuyên thoắt ẩn thoắt hiện. Rõ ràng sắp đến kỳ thi đại học, nhưng cậu hoàn toàn không để tâm đến việc học, thậm chí còn trốn học.

Giáo viên đã mời Tống Ôn Nghênh đến trường nói chuyện mấy lần, đại ý là bảo cô với tư cách là “phụ huynh”, ngày thường nên quan tâm đến em trai nhiều hơn, đừng để tâm lý của cậu xảy ra vấn đề gì.

Lời nói của cô giáo kia trong ngoài ám chỉ, chỉ thiếu nước nói thẳng ra là Tống Ôn Nghênh ngày thường đối xử với em trai quá tệ, nên mới khiến cậu nổi loạn trước kỳ thi đại học.

Tống Ôn Nghênh giả vờ không biết, chỉ gật đầu nói được.

Lúc rời khỏi trường, cô trông thấy Tống Kỳ Niên từ xa.

Cô định gọi cậu lại, nhưng cậu không nhìn thấy cô. Trước mặt cậu có một chiếc xe đang đỗ, cậu thản nhiên bước lên xe. Sau khi đóng cửa cho cậu, tài xế cũng ngồi vào ghế lái, rồi phóng xe đi mất.

Nhìn nhãn hiệu xe, không có vài chục triệu đừng mong mua được, không thể nào là taxi, vậy… là người của nhà họ Lệ?

Tống Ôn Nghênh nhanh chóng lên xe mình, ra lệnh tài xế bám theo Tống Kỳ Niên.

Nhưng không biết do Tống Kỳ Niên đang vội, hay là đã phát hiện có người theo dõi, chiếc xe đó chạy nhanh như bay, như thể đang tranh thủ từng giây từng phút, chẳng mấy chốc đã cắt đuôi được Tống Ôn Nghênh.

Cô đành phải bực bội về nhà trước.

Chỉ còn nửa tháng nữa là thi đại học, sau kỳ thi, nếu Tống Ôn Nghênh vẫn không thể khiến giá trị hắc hóa của Tống Kỳ Niên đạt 100, mà Tống Kỳ Niên cũng không giam cầm Lý Mộ Tranh, Tống Ôn Nghênh chỉ còn nước chờ chết.

Dạo gần đây Tống Kỳ Niên quá kỳ lạ, tuy trước đây Tống Ôn Nghênh cũng không thể đoán được suy nghĩ của cậu, nhưng cảm giác mất kiểm soát gần đây lại đặc biệt mãnh liệt.

Tống Ôn Nghênh không ngủ, cứ ngồi ở phòng khách đợi Tống Kỳ Niên về.

Nhưng đợi đến một giờ sáng, mắt cô đã díp cả lại mà vẫn không thấy bóng dáng cậu đâu.

[Tên này rốt cuộc nửa đêm nửa hôm đi đâu vậy?]

[Với quyền hạn của hệ thống, tôi không thể dò ra hành tung của nhân vật chính, xin lỗi, không giúp được cô.]

Tống Ôn Nghênh buồn ngủ quá, cô thiếp đi lúc nào cũng không hay.

Nhưng ngày hôm sau tỉnh dậy, cô đã ở trong phòng mình.

Cô ngờ rằng mình đã tự đi về phòng nhưng lại quên mất.

Lúc xuống lầu, không ngoài dự đoán, Tống Kỳ Niên không có ở nhà.

[Mình mà không tìm được cậu ta làm nhiệm vụ, mình chết thật mất!]

Trong phòng khách, cô nghiến răng nghiến lợi đấm vào không khí một tràng, đột nhiên nghe thấy tiếng động lạ sau lưng, cô giật nảy mình.

Nhưng khi quay đầu lại, cô phát hiện Tống Kỳ Niên, người đã mấy ngày không gặp, vậy mà lại đang ở nhà.

Tống Ôn Nghênh vô cùng mừng rỡ, đến mức không nhận ra ánh mắt Tống Kỳ Niên nhìn cô có cả sự kinh ngạc và luống cuống.

“Hôm nay cậu không đến trường à?”

Cậu nhìn cô một lúc lâu, rồi mới nhớ ra phải trả lời:

“Lát nữa em đi.”

Tống Ôn Nghênh không muốn bỏ lỡ cơ hội gặp mặt hiếm có, cô sáp lại gần: “Dạo này cậu bận gì thế? Giáo viên nói cậu trốn học?”

“Chị lo cho em hay hỏi thay giáo viên?”

[Lúc này mình nên mắng cậu ta mới phải, nhưng nếu mình mắng, cậu ta tức giận bỏ đi, nhiệm vụ của mình biết làm sao đây hu hu hu.]

Tống Ôn Nghênh gào thét trong đầu.

Hệ thống cố gắng an ủi: [Cô đừng lo, vẫn còn tháng cuối cùng mà.]

[Là chưa đầy một tháng, chỉ còn 23 ngày thôi! Cậu ta mà không hắc hóa nữa là tôi chết thật đó…]

Chàng trai đối diện vẫn luôn nhìn cô chằm chằm, trong một khoảnh khắc nào đó không hiểu vì sao, ánh mắt cậu đột nhiên đông cứng, ngay cả hơi thở cũng ngưng trệ trong giây lát.

Tống Ôn Nghênh không để ý, chỉ hoàn hồn rồi nói tiếp lời cậu lúc nãy: “Cậu sắp thi đại học rồi, tôi và giáo viên của cậu đương nhiên hy vọng cậu thi tốt.”

“Chị cũng hy vọng em thi tốt sao?”

“… Đương nhiên.”

“Nhưng lần trước không phải chị còn không cho em làm bài thi sao?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương