Em Trai Bệnh Kiều Ngày Ngày Yêu Thương Chị Kế Ác Độc

Chương 53

Trước Sau

break

[Cái hố tự mình đào vẫn phải tự mình lấp, sớm biết thành tích không làm cậu ta hắc hóa tôi đã chẳng làm cái chuyện thất đức đó, cảm thấy áy náy ghê.]

[Thưa cô, hay cô cứ nghe tôi đi, cứ làm theo cách tôi nói lần trước, đảm bảo cậu ta sẽ hắc hóa.]

[Dù sao cậu ta cũng là em trai tôi, sao tôi xuống tay được chứ…]

[Có phải em trai ruột đâu, ngủ với cậu ta một lần thì đã sao?]

[Cậu…]

“Khụ khụ…”

Người đối diện đột nhiên ho nhẹ một tiếng, tuy đã cố ý đè nén nhưng vẫn cắt ngang dòng suy nghĩ của Tống Ôn Nghênh.

Tống Ôn Nghênh hoàn hồn, thấy hàng mi dài của cậu run lên dữ dội, mặt đỏ bừng đến tận cổ.

“Sao thế? Cảm rồi à?”

Cậu đột nhiên ngước mắt lên, đáy mắt cuộn trào những cảm xúc u ám khó tả: “Chị, em…”

[Chúc mừng cô! Chúc mừng cô! Giá trị hắc hóa của mục tiêu +5, tổng giá trị hắc hóa hiện tại là 95%!]

Giọng nói kích động của hệ thống đột nhiên vang lên trong đầu, âm lượng cực lớn làm Tống Ôn Nghênh choáng váng đầu óc, cô ngơ ngác, nhưng kinh ngạc hơn:

[Chuyện gì vậy? Có kiểm tra nhầm không đó?]

Lời này khiến hệ thống do dự: [Vậy… tôi kiểm tra lại lần nữa nhé?]

[Ừ, cậu mau kiểm tra kỹ lại đi.]

Không thể trách Tống Ôn Nghênh nghi ngờ hệ thống, thật sự vì lúc nãy cô chẳng làm gì cả, sao lại đột nhiên tăng điểm hắc hóa nhiều như vậy, tận 5 điểm?

Tống Ôn Nghênh kinh ngạc ngước mắt lên, bỗng phát hiện Tống Kỳ Niên cũng đang ngỡ ngàng nhìn cô.

Ánh mắt phức tạp và cũng vô cùng kỳ quái.

Tống Ôn Nghênh khó hiểu nhìn bản thân từ trên xuống dưới, trên người mình có gì lạ đâu nhỉ?

“Cậu đang nhìn gì thế?”

Trên gò má trắng bệch của cậu vẫn còn ửng hồng khác thường, yết hầu trượt lên xuống mấy lần, cậu thu lại ánh mắt phức tạp u ám của mình:

“Không có gì.”

Giọng điệu và cả giọng nói đều có vẻ khác thường.

Tống Ôn Nghênh nhìn cậu với ánh mắt hồ nghi, nhưng cậu lại quay người đi: “Em đến trường đây.”

Tống Ôn Nghênh nhướng mày, mấy ngày nay có thấy cậu sốt sắng đến trường thế này đâu, hôm nay đúng là mặt trời mọc đằng tây rồi.

“Được, cậu đi đi.”

Ngừng một lát, như nhớ ra điều gì, Tống Ôn Nghênh lại gọi cậu lại: “Tối nay mấy giờ cậu về?”

Thân hình cậu khựng lại, dừng mất mấy giây mới quay người lại, giọng nói có chút khàn: “Chị muốn em về lúc mấy giờ?”

“?”

[Chúc mừng cô! Giá trị hắc hóa của mục tiêu +1, tổng giá trị hắc hóa hiện tại là 96%!]

Tống Ôn Nghênh: [… Cậu chắc cậu không có vấn đề gì chứ?]

[Thưa cô, tôi đã kiểm tra năm lần rồi, thật sự không có vấn đề gì, xin cô đừng nghi ngờ tính chuyên nghiệp của tôi hoài vậy.]

Tống Ôn Nghênh không bày tỏ thái độ với lời của hệ thống.

Tống Kỳ Niên đứng đối diện rõ ràng đang rất bình tĩnh mà…

Nhưng giá trị hắc hóa sao cứ tăng lên không ngừng thế này?

Thấy Tống Ôn Nghênh cứ nhìn mình, Tống Kỳ Niên đột nhiên khẽ cong môi, cười nói: “Nếu chị không nỡ xa em, có thể cùng em đến trường.”

Tống Ôn Nghênh mở to mắt, người này đang nói gì vậy?

Đây là lời Tống Kỳ Niên sẽ nói sao?

“… Không cần đâu, cậu đến trường đi.”

Tống Ôn Nghênh khó khăn đáp lời, gần như hoảng hốt bỏ chạy lên lầu.

Mà tối hôm đó, Tống Kỳ Niên đúng giờ tan học về nhà, việc đã lâu lắm rồi cậu không làm.

Tống Ôn Nghênh nghe thấy tiếng mở cửa, liền lập tức xuống lầu.

Chỉ thấy cậu đeo tạp dề đi vào bếp.

Không khác gì trước đây.

“Chị đợi em nửa tiếng, cơm sẽ xong ngay.”

Trước đây cậu cũng nói như vậy.

Nhưng không biết có phải ảo giác của Tống Ôn Nghênh không, giọng điệu của cậu hôm nay đặc biệt dịu dàng.

Không phải kiểu giả tạo, mà giống như thật.

Tống Ôn Nghênh nghĩ mãi không ra.

Đột nhiên nhớ đến nhân tố bất ngờ Lý Mộ Tranh, cô bèn lên tiếng thăm dò: “Cậu và người trong lòng cậu dạo này thế nào rồi?”

“Ai cơ?” Cậu có vẻ hoang mang.

Tống Ôn Nghênh ngạc nhiên.

“Lý Mộ Tranh đó.”

Cậu cau mày.

Không khí xung quanh dường như lạnh đi mấy độ.

“Cô ấy không phải người trong lòng em.”

Giọng nói lạnh nhạt, mang theo vài phần chán ghét.

Tống Ôn Nghênh ngỡ ngàng.

Mấy hôm trước không phải còn nói đang cân nhắc việc giam cầm Lý Mộ Tranh sao?

Sao bây giờ lại nói không phải người trong lòng?

“Chị, có phải chị hiểu lầm gì không?”

Cậu tắt vòi nước, quay người sang nhìn Tống Ôn Nghênh:

“Em chưa bao giờ nói Lý Mộ Tranh là người trong lòng em.”

“… Vậy người cậu nói là ai?”

Ánh mắt cậu sâu thẳm, nhìn Tống Ôn Nghênh chăm chú một lúc lâu nhưng không nói gì, tiếp tục quay đầu lại rửa rau.

Tống Ôn Nghênh sốt ruột, hỏi dồn: “Sao cậu không thích Lý Mộ Tranh?”

“Tại sao em phải thích cô ấy?”

Câu hỏi này khiến Tống Ôn Nghênh cứng họng.

Cô hỏi hệ thống: [Không phải cậu nói theo thiết lập, Tống Kỳ Niên sẽ yêu nữ chính từ cái nhìn đầu tiên sao? Tình hình bây giờ là gì đây?]

[Thiết lập đúng là viết như vậy, có thể do nữ chính đột nhiên xuất hiện sớm hơn, làm thay đổi tình tiết chăng?]

Tống Ôn Nghênh cảm thấy đầu óc quay cuồng: [Cậu ta không thích nữ chính thì còn giam cầm với cưỡng ép yêu đương kiểu gì nữa…]

“Chị.”

Tống Kỳ Niên đột nhiên gọi cô.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương