Bị tiếng “chị” của cậu khiến tim khẽ thắt lại, Tống Ôn Nghênh hoàn hồn, ngơ ngác nhìn cậu: “Sao thế?”
Mỗi lần nghe cậu gọi “chị”, cô luôn cảm thấy là lạ, như được ngậm giữa môi và răng, thật sự quá đỗi mập mờ.
“Chị không nhận ra Lý Mộ Tranh trông rất giống một người sao?”
“Giống ai?”
Tống Ôn Nghênh buột miệng hỏi lại.
Lại thấy cậu nhìn cô đầy ẩn ý: “Giống chị của trước đây.”
Tống Ôn Nghênh khựng người.
Giống cô?
Lần đầu tiên nhìn thấy Lý Mộ Tranh, Tống Ôn Nghênh quả thực cảm thấy cô ấy rất quen mắt, nhưng lại không tài nào nhớ ra đã gặp ở đâu.
“Chị không nhớ dáng vẻ của mình trước đây sao?”
Giọng nói nhẹ nhàng thanh thoát, nhưng ánh mắt trong trẻo lạnh lùng lại vô cùng sắc bén như thể đang nhìn xuyên qua lớp vỏ bên ngoài để thấu tỏ nội tâm của cô.
Tống Ôn Nghênh thoáng hoảng hốt, ánh mắt lảng đi nơi khác.
Nhưng trong đầu đã điên cuồng tra hỏi hệ thống: [Lần trước tôi bảo cậu tra Lý Mộ Tranh, sao cậu không nói cô ấy giống nguyên chủ?]
[… Tôi đã dùng khuôn mặt của cô ấy quét với tất cả những người cô từng gặp, không có điểm tương đồng nào.]
Giọng hệ thống yếu ớt: [Sao tôi biết cô ấy giống nguyên chủ chứ, lúc tôi quét đúng lúc bỏ sót cô…]
Tống Ôn Nghênh cạn lời.
Hệ thống cố gắng biện minh cho mình: [Cô xuyên không vào thân xác này, để không bị nghi ngờ, lúc mới đến đã tạm thời giữ lại khuôn mặt của nguyên chủ trong một thời gian ngắn, sau đó mới dần dần biến thành khuôn mặt của chính cô, vậy nên tôi cũng quên mất.]
Lời này khiến Tống Ôn Nghênh nghẹn họng, bởi vì chính cô cũng đã quên mất.
Tâm trạng rối bời, nhớ ra vẫn còn Tống Kỳ Niên phải đối phó, cô ngắt kết nối với hệ thống, vẻ mặt giả vờ kinh ngạc:
“Trùng hợp quá vậy? Giống tôi? Không lẽ là con riêng của mẹ tôi…”
Tống Ôn Nghênh còn chưa nói hết câu, đột nhiên nhớ ra một chuyện.
Lần trước Thẩm Tự Bạch hỏi cô có phải mẹ cô chỉ có một người con gái không.
Lúc đó cô còn cảm thấy kỳ lạ.
Bây giờ nghĩ lại, hóa ra ý hắn là vậy?
Thẩm Tự Bạch cũng nhận ra Lý Mộ Tranh và nguyên chủ trông giống nhau? Nên mới nghi ngờ hỏi câu đó?
Nhưng cũng không đúng, sao Thẩm Tự Bạch lại biết “cô” của trước đây trông thế nào?
Trừ khi hắn đã từng gặp cô, hoặc hắn đã điều tra về cô?
Quá nhiều suy đoán không thể xác thực cứ đấu đá trong đầu, Tống Ôn Nghênh thấy hơi rối.
Cô dứt khoát không nghĩ đến những người không liên quan này nữa, chỉ tập trung đối phó với người trước mắt:
“Chắc trùng hợp thôi.”
Từ khi cô thất thần lúc nãy, Tống Kỳ Niên vẫn luôn nhìn cô.
Lúc này nghe cô nói câu đó, cậu cũng không dời mắt, nhưng trong mắt có thêm ý cười nhàn nhạt.
Nụ cười đó không mang theo chút hơi ấm, tựa như nụ cười giễu cợt, lại tựa như chứa đựng điều gì khác.
Khiến Tống Ôn Nghênh có chút thấp thỏm không yên, để che giấu, cô giả vờ tức giận mắng: “Cậu đang chất vấn tôi đấy à?”
Khóe miệng cậu nhếch lên: “Không dám.”
Giọng nói như gió thoảng bên tai, lại có hương vị cưng chiều đến lạ.
Khiến lòng người chợt ngứa ngáy.
Vậy mà cậu lại khẽ nhướng mi, đôi mắt xinh đẹp ngoan ngoãn nhìn sang: “Em nào dám cãi lời chị, chị bảo em làm gì thì em làm nấy.”
Giọng điệu nghe có vẻ hiền lành vô hại.
Cậu rất ít khi cười, lúc cụp mắt không nhìn ai sẽ có cảm giác lạnh lùng bạc bẽo, khiến Tống Ôn Nghênh biết cậu không hề ngoan ngoãn dễ bắt nạt như vẻ bề ngoài.
Mà lúc này dù có cười, cũng không khiến Tống Ôn Nghênh thả lỏng, cảm giác vi diệu trong lòng ngược lại càng nặng nề hơn.
[Hệ thống, tôi cảm thấy Tống Kỳ Niên hôm nay hơi lạ.]
Tống Ôn Nghênh vừa nói với hệ thống vừa tiếp tục nhìn Tống Kỳ Niên.
Phát hiện động tác Tống Kỳ Niên khựng lại, nụ cười trên mặt biến mất, cậu trở lại dáng vẻ thường ngày, quay lưng đi chuẩn bị gia vị.
Tống Ôn Nghênh thấy vành tai cậu đỏ lên, hồ nghi nheo mắt lại.
[Thưa cô, hay cứ nghe tôi, ngủ với cậu ta đi!]
Hệ thống lại một lần nữa nói ra lời kinh người, cắt ngang dòng suy nghĩ của Tống Ôn Nghênh.
Trước mặt Tống Kỳ Niên, cô có chút chột dạ, ho nhẹ một tiếng rồi quay người đi: [Cậu ta là con trai, tôi làm sao bá vương ngạnh thượng cung được?]
[Không phải cậu ta nói đều nghe lời cô sao, cô cứ trói cậu ta lên giường trước, rồi để lộ mục đích sau.]
Tay đang cầm chai nước tương của Tống Kỳ Niên run lên, vài giọt bắn ra mặt bếp.
Tống Ôn Nghênh quay lưng về phía cậu, không hề phát hiện.
Cô chỉ nghiêm túc suy nghĩ về tính khả thi của đề nghị này, nhưng nghĩ mãi vẫn không thể hạ quyết tâm.
Cô nhận thua từ chối: [Hay… cứ đợi cậu ta thi đại học xong rồi tính tiếp đi, biết đâu trong khoảng thời gian này tôi có thể làm cho giá trị hắc hóa của cậu ta đạt 100 thì sao.]
[Thưa cô, cô nhát gan thật đấy.]
Hệ thống tức giận vì cô không chịu cố gắng: [Tùy cô thôi.]
“Chị, em chuẩn bị xào rau rồi, trong bếp nhiều khói dầu lắm, chị ra ngoài đợi trước đi.”
Tống Kỳ Niên đột nhiên lên tiếng, Tống Ôn Nghênh bất giác quay đầu nhìn.
Sắc mặt cậu bình thản, dáng người cao ráo như ngọc đứng trước mặt, khuôn mặt thanh tú càng trở nên khó đoán vì biểu cảm lạnh nhạt.