Nhưng không biết có phải Tống Ôn Nghênh nghĩ nhiều không, cô cảm thấy trong mắt Tống Kỳ Niên thoáng lộ nét tiếc nuối vừa mới phai đi.
Cậu đang tiếc nuối điều gì?
Nghĩ không ra, Tống Ôn Nghênh đành phải đi ra ngoài trước.
Vì trong lòng có chuyện, Tống Ôn Nghênh ăn bữa tối rất lơ đãng, cảm thấy vô cùng khó nuốt.
Tống Kỳ Niên dường như cũng không có khẩu vị.
Mới ăn được vài miếng cơm, cậu đã dừng đũa.
…
Tống Ôn Nghênh nói với hệ thống sẽ tìm cách khác để khiến Tống Kỳ Niên hắc hóa, nhưng nửa tháng lại trôi qua trong nháy mắt, cô vẫn không thể khiến giá trị hắc hóa của Tống Kỳ Niên tăng lên.
Đêm trước kỳ thi đại học, Tống Kỳ Niên hỏi cô: “Chị có hy vọng em thi tốt không?”
Tống Ôn Nghênh vừa gửi tin nhắn “Thi đại học cố lên” cho Trình Triệt, nghe câu này của Tống Kỳ Niên, cô ngẩng đầu nhìn cậu.
Ánh mắt cậu dời từ màn hình điện thoại trong tay cô lên khuôn mặt cô.
“Có hy vọng không?”
[Thưa cô, nói không hy vọng đi, biết đâu cậu ta thi trượt đại học, giá trị hắc hóa sẽ tăng lên đó!]
Hệ thống đưa ra đề nghị.
Nhưng Tống Ôn Nghênh ngập ngừng mãi, câu “không hy vọng” kia vẫn không thể nói ra khỏi miệng.
Cô có chút tức giận với chính mình, đành lườm Tống Kỳ Niên một cái rồi quay người lên lầu: “Nếu cậu không thi được thủ khoa thành phố thì đừng về nhà nữa.”
“Được.”
Giọng nói trầm thấp phải mấy giây sau mới vọng lại từ phía sau, không cần quay đầu lại cũng biết tâm trạng cậu khá tốt.
…
Ba ngày thi đại học nhanh chóng kết thúc.
Mỗi ngày Tống Ôn Nghênh tỉnh dậy đều như có thể nhìn thấy đồng hồ đếm ngược đến cái chết của mình.
Có lẽ Tống Kỳ Niên đang tham gia tiệc tốt nghiệp cùng bạn học, ngày cuối cùng của kỳ thi, bảy giờ tối rồi mà vẫn chưa về.
Sau nhiều ngày liên tục nhắn tin và gọi điện cho Tống Ôn Nghênh nhưng đều bị từ chối và làm lơ, Lý Mộ Tranh đích thân tìm đến biệt thự nhà họ Tống.
“Chị ơi, sao dạo này chị không để ý đến em? Có phải vì những lời em nói lần trước khiến chị không vui không?”
“Tôi không vui, nhưng không phải vì em.”
Lý Mộ Tranh thở phào nhẹ nhõm, dường như nhớ ra điều gì, cô ấy lại hỏi: “Vậy có phải chị đang phiền não vì mấy ngày nữa sẽ chết không?”
Tống Ôn Nghênh: “…”
Đứa bé này nói chuyện thật chẳng dễ nghe chút nào.
“Chị đừng lo, trong giấc mơ của em, em mơ thấy chị bị xe tải lớn tông chết. Chỉ cần mấy ngày này chị không ra ngoài nhất định sẽ không sao đâu.”
Tống Ôn Nghênh muốn nói rằng mọi chuyện không đơn giản như vậy, một khi cô được sắp đặt phải chết, đến thời điểm đó, đủ loại tai nạn bất ngờ sẽ xuất hiện thôi.
Thế nhưng nghĩ lại, Lý Mộ Tranh cũng chỉ “sống lại”, suy cho cùng cũng không phải người cùng một thế giới với cô, không cần phải giải thích nhiều đến thế.
“Được rồi, cảm ơn em đã quan tâm.”
Liếc nhìn sắc trời bên ngoài, nghĩ rằng có lẽ Tống Kỳ Niên sắp về, Tống Ôn Nghênh bắt đầu đuổi khách: “Cũng không còn sớm nữa, em là con gái, vẫn nên về nhà sớm đi.”
“Vậy mấy ngày nay chị nhất định đừng ra ngoài nhé.”
Lý Mộ Tranh không yên tâm dặn dò.
Tống Ôn Nghênh gật đầu, nghiêm túc hứa với cô ấy, bấy giờ cô ấy mới miễn cưỡng ra về.
Tống Ôn Nghênh đóng cửa lại, phiền muộn thở dài một hơi.
[Chỉ còn thiếu 4% thôi, rõ ràng rất ít, nhưng lại khó đến thế…]
[Ký chủ, cô cứ nghe lời tôi đi, lát nữa cậu ta về, cô cứ trực tiếp ra tay cưỡng ép luôn!]
Tống Ôn Nghênh nhìn kiện hàng chuyển phát nhanh đặt ở góc nhà mấy ngày nay.
Cô chần chừ một lúc: [Thực sự không còn cách nào khác, cũng không phải không thể thử.]
[Ký chủ, sao đột nhiên cô nghĩ thông suốt vậy?] Giọng điệu của hệ thống mang theo sự kinh ngạc.
Cửa ra vào đột nhiên vang lên tiếng khóa vân tay, Tống Kỳ Niên đã về.
Tống Ôn Nghênh vừa căng thẳng liền có chút luống cuống tay chân.
Lúc Tống Kỳ Niên bước vào, cậu thấy Tống Ôn Nghênh đang ngồi xổm trước một thùng hàng, dáng vẻ lén lút.
“Chị, chị đang làm gì vậy?”
Rõ ràng là thùng hàng chưa được mở, nhưng Tống Ôn Nghênh lại cảm thấy chột dạ, sợ Tống Kỳ Niên nhìn ra bên trong chứa thứ gì.
Cô đẩy kiện hàng ra sau lưng, ngẩng đầu đối diện với Tống Kỳ Niên:
“Cậu thi thế nào rồi?”
“Cũng ổn.”
Cậu nói cũng ổn, vậy tức là đã nắm chắc rồi.
“Sao tối nay cậu không đi chơi với bạn bè thêm chút?”
[Ký chủ, không phải cô nói tối nay hành động sao, sao còn hy vọng cậu ta về muộn một chút?]
[Im miệng.]
Không nhìn ra cô đang căng thẳng nên mới kiếm chuyện nói hay sao.
“Không có gì để chơi cả.”
Giọng nói nhàn nhạt của Tống Kỳ Niên truyền xuống từ trên đỉnh đầu.
Nhìn từ góc độ của Tống Ôn Nghênh, trong mấy tháng gần đây, thiếu niên dường như đã cao hơn không ít, thân hình cao gầy, ngũ quan sâu, cốt tướng vô cùng đẹp. Khí chất và phong thái của cậu rất tốt, dù lớn lên trong sự chèn ép của cô, không được các gia tộc lớn bồi dưỡng, nhưng cậu dường như vẫn trưởng thành với vẻ ngoài vô cùng quý phái, giống như người con người cháu ưu tú bước ra từ gia đình danh giá.
Cậu cứ đứng như vậy, tùy ý liếc mắt, dáng vẻ cao quý và lạnh lùng như được trời sinh.