Vạn công công dung mạo tuấn mỹ nhưng tâm địa rắn rết, đối diện với ánh mắt của Kỷ Như Ca cũng bị làm cho đứng hình. Hắn khẽ nhướng mí mắt: “Không biết dự tính của Cẩn Vương phi là gì?”
“Đốt.” Kỷ Như Ca nói: “Dù sao phủ Cẩn Vương cũng thế tập mấy đời, cuối cùng lại rơi vào kết cục thế này. Cẩn Vương đời này đúng là làm mất sạch mặt mũi của tổ tiên mấy đời trước, đem đốt thánh chỉ cho tổ tông Cẩn Vương phủ xem, để họ thấy con cháu đời này nhục nhã thế nào. Đi đánh trận thì trọng thương hôn mê không nói, lại còn mang danh thông đồng phản quốc, cả nhà sắp sửa rơi đầu, đúng là đồ con cháu bất hiếu, vô tình vô nghĩa, bất trung bất nhân, quân ăn cháo đá bát…”
Kỷ Như Ca mở miệng là mắng một tràng.
Nghe đến mức những người có mặt đều ngẩn tò te.
Theo như lời nàng nói thì việc đốt thánh chỉ dường như… cũng rất hợp lý.
“Cẩn Vương phi đây là đang bất mãn với Thánh thượng?” Đôi mắt phượng của Vạn công công hơi nheo lại, tay theo thói quen xoay xoay chiếc nhẫn ở ngón út.
“Công công nói lời gì thế? Ta bất mãn với Thánh thượng khi nào? Ta là bất mãn với Cẩn Vương phủ, vinh hoa phú quý đều có trong tay, sao còn tìm đường chết mà đi thông đồng phản quốc chứ? Giờ thì hay rồi, người thì nửa sống nửa chết, cả phủ cũng bị liên lụy. Đặc biệt là ta, một tân nương nửa đường bị nhà mẹ đẻ tống vào, vừa bái đường xong đã thành kẻ có tội, ta có thể không có ý kiến với Cẩn Vương sao? Có tìm chết thì cũng chết sớm một chút, như vậy ta cũng chẳng cần gả vào đây chịu khổ cùng rồi, đúng không?” Cái miệng nhỏ của Kỷ Như Ca hoặc là không mở, đã mở là nói liến thoắng không ngừng.
Những người khác cũng gật đầu theo, chẳng phải sao.
Cẩn Vương là chiến thần đương triều, địa vị tôn quý, sao lại nghĩ quẩn mà đi thông đồng phản quốc chứ? Đặc biệt là còn tự làm mình bị trọng thương hôn mê.
Bây giờ thì tốt rồi, cả phủ đều bị định tội.
Nghe xong, mọi người không khỏi thở dài một hồi.
Sau khi nghe lời Kỷ Như Ca nói, Vạn công công cười như không cười.
Đôi mắt hắn dừng trên người Kỷ Như Ca đánh giá, đây chắc chắn là nữ nhi bao cỏ mà kẻ “gió chiều nào theo chiều ấy” nhà họ Kỷ tuyên truyền ra ngoài sao? Hắn nhìn thế nào cũng thấy không giống.
Đặc biệt là sự lanh lợi thi thoảng lại lóe lên trong đáy mắt nàng.
Mà thôi, chuyện này liên quan gì đến hắn đâu.
Hắn chỉ là một người đi truyền lời thôi.
Trước khi đi, hắn nhìn sâu vào Kỷ Như Ca một cái.
Trước khi đi, hắn nhìn sâu vào Kỷ Như Ca một cái.
“Cẩn Vương phi, hôm nay là ngày đại hỷ của người và Cẩn Vương, ta chúc người được thuận lợi bình an.”
“Nhờ lời chúc của công công, ta nhất định sẽ thuận lợi bình an.” Kỷ Như Ca nhe răng cười.
Sau đó, nàng nói với vị thủ lĩnh Cẩm y vệ trông vừa xấu vừa hung dữ: “Quả nhiên lời đồn không sai, người đẹp thì nói lời cũng dễ nghe.”
Vạn công công đã dẫn người đi tới cửa, nghe thấy lời này của Kỷ Như Ca thì bước chân hơi khựng lại, rồi đầu cũng không ngoảnh lại mà rời đi.
Kỷ Như Ca nhìn tấm lưng thẳng tắp của hắn, nếu chỉ xét về ngoại hình, thật sự không nhìn ra hắn có tố chất làm công công.
Rất dễ khiến người ta hiểu lầm là vị công tử tôn quý của gia tộc thế gia nào đó.
Đáng tiếc, thật đáng tiếc.
Kỷ Như Ca vốn là một kẻ mê trai đẹp, trong lòng khẽ thở dài một tiếng. Kiếp trước nàng làm đặc công nhiều năm, khó khăn lắm mới được nghỉ hưu, định bụng tìm đủ loại mỹ nam đi cùng mình xem mặt trời mọc, ngắm trăng thanh.
Kết quả, ngủ một giấc dậy lại đến nơi này, bắt đầu cuộc sống lưu đày khổ cực.
Kỷ Như Ca ngẩng đầu, nước mắt không được rơi.
Nữ nhân sẳt thép như chim ưng, không được rơi lệ.
“Người đâu, canh chừng chặt chẽ phủ Cẩn Vương cho ta, từ lúc này trở đi, một con ruồi cũng không được bay ra ngoài.” Thủ lĩnh Cẩm y vệ sau khi dời tầm mắt khỏi người Kỷ Như Ca liền xoay người bước ra ngoài.
Sau khi đám người rời đi, quản gia mặt đầy sầu não: “Phải làm sao bây giờ? Vương gia vẫn còn hôn mê, hiện tại chúng ta lại bị giám sát, cũng không biết sắp tới Thánh thượng sẽ làm gì.”
“Chuyện này có gì mà không biết? Hoặc là chết, hoặc là sống, chẳng qua cũng chỉ có hai kết cục đó thôi.” Kỷ Như Ca an ủi quản gia một cách hời hợt.
Quản gia nghẹn lời, ngước mắt nhìn Kỷ Như Ca, lời an ủi này của người là nghiêm túc đấy à?
Hoặc sống hoặc chết, lão nô cũng biết mà.
“Thừa dịp bây giờ, cứ nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, cho dù có phải lên đường thì cũng phải ăn no uống đủ đã chứ?” Kỷ Như Ca xua tay nói với quản gia: “Mọi người cứ tiếp tục đi, ta về xem Vương gia thế nào.”
Nói xong, nàng liền rời đi.
Quản gia thở dài một cái, một lát sau mấy vị quản sự mặt mày ủ rũ đi tới.
Họ nói rằng, bên ngoài tầng tầng lớp lớp đều là người của Cẩm y vệ, vây chặt đến mức nước chảy không lọt.
Quản gia nghe vậy thì tiếng thở dài càng nặng nề: “Cũng không biết lão Vương phi và mọi người thế nào rồi.”
Năm đó lão Vương phi thân thể không khỏe, ngoại trừ Cẩn Vương thì tất cả đều hộ tống lão Vương phi về đất phong dưỡng bệnh.
Nay phủ Cẩn Vương bị gán cho cái danh thông đồng phản quốc, không biết Đại thiếu gia, Nhị thiếu gia, Tam thiếu gia cùng hai vị tiểu thư và Tiểu thiếu gia sẽ có kết cục ra sao.
E rằng, khó tránh khỏi cảnh bị liên lụy ngồi tù chung.