Gả Thay Bị Lưu Đày, Ta Trở Tay Hại Kẻ Thù Lên Đường

Chương 9

Trước Sau

break

Kỷ Như Ca sống đến từng này tuổi, hạng người nào cũng đã gặp qua, duy chỉ có công công là chưa thấy bao giờ. Nàng không kìm được mà đánh mắt nhìn hắn từ trên xuống dưới, hận không thể xé toang lớp áo đối phương ra để nghiên cứu cho kỹ.

Ánh mắt soi mói thẳng thừng này khiến Vạn công công, người đang chuẩn bị tuyên đọc thánh chỉ, có sắc mặt càng lúc càng u ám.

Hắn ghét nhất là ánh mắt như vậy, nó khiến hắn cảm thấy mình là một kẻ không vẹn toàn.

Nó cũng làm hắn nhớ lại năm xưa, gia đình vì vinh hoa phú quý mà nhẫn tâm đưa hắn vào cung, bắt hắn phải chịu đựng đủ mọi nhục nhã.

“Cẩn Vương phi, người nhìn ta như vậy là có ý gì? Chẳng lẽ trên mặt ta có gì sao?” Vạn công công nhìn nàng, ánh mắt không chút thiện cảm.

“Cũng không có gì, chỉ là thuần túy chiêm ngưỡng thôi, thấy công công trông cũng ưa nhìn. So với người bên cạnh thì nhìn công công dễ chịu hơn hẳn.” Kỷ Như Ca thành thật trả lời.

Người bên cạnh? Sự hóng hớt của mọi người đã chiến thắng nỗi sợ hãi trong lòng, họ lén lút ngẩng đầu lên liếc nhìn một cái.

Nhìn sang tên thủ lĩnh Cẩm Y Vệ bên cạnh Vạn công công, ngoại hình tầm thường, chiều cao cũng chẳng được cao ráo như Vạn công công.

Ừm, nhìn thế này thì đúng là nhan sắc không bằng Vạn công công thật.

A…

Mọi người sau khi nhận ra mình vừa làm gì thì chỉ muốn đập đầu xuống đất.

Họ đang làm gì vậy? Dám đem Vạn công công so với Cẩm Y Vệ?

Vạn công công sững lại. Không ngờ Kỷ tiểu thư này lại có gan đến thế, dám bình phẩm về mình ngay trước mặt bao nhiêu người, thậm chí còn lộ ra vài phần tán thưởng.

“Hừ…”

Đôi mắt âm hiểm không chút hơi ấm dừng lại trên người nàng, khinh miệt đánh giá một lượt từ trên xuống dưới.

Đó là một khuôn mặt lộ rõ vẻ chán ghét mọi thứ, dưới khóe mắt có một nốt ruồi lệ. Đôi mắt nhìn thấu hồng trần trước cảnh tượng thế này vẫn bình lặng như nước, cực kỳ điềm tĩnh.

Hắn khẽ nhướng mày, hừ, cũng thú vị đấy chứ.

Kỷ gia vốn tầm thường như cỏ dại ven đường, lại có thể dưỡng ra một nữ nhi như vậy sao? Hắn nhất thời khẽ nảy vài phần hứng thú, chỉ là… đáng tiếc.

“Cẩn Vương phi, quỳ xuống tiếp chỉ.” Hắn thu lại ánh mắt, lạnh lùng nói, như đang nhìn một xác chết.

Kỷ Như Ca nhìn hắn chằm chằm, nàng không phải không hiểu ánh mắt kia. Trong lòng nàng chùng xuống, mẹ kiếp, quả nhiên có kẻ muốn lấy mạng mình!

“Vương phi…” Quản gia phía sau toát mồ hôi, kéo nhẹ tay áo nàng ra hiệu quỳ xuống.

Kỷ Như Ca lúc này mới quỳ xuống.

Về chuyện mấy cô nàng xuyên không cho rằng quỳ xuống là mất tôn nghiêm hay thiếu khí tiết gì đó, nàng chỉ khịt mũi khinh thường. Là một đặc công chuyên nghiệp, điều đầu tiên phải học chính là biết quan sát thời thế.

Chứ không phải vì cái gọi là khí tiết mà đẩy bản thân vào chỗ chết.

Nàng thản nhiên quỳ xuống, lưng thẳng tắp, đôi mắt vẫn dán chặt vào Vạn công công. Thấy hắn chưa động tĩnh gì, nàng còn hơi hếch cằm ra hiệu cho hắn mau mau tuyên đọc.

Phản ứng này khiến mọi người xung quanh đều thấy kỳ quặc.

Trông kiểu gì cũng không giống người có đầu óc bình thường.

Vạn công công bắt đầu đọc thánh chỉ. Những câu chữ vòng vo khiến Kỷ Như Ca nghe mà đau cả đầu.

Thế nhưng, những thông tin cốt lõi trong đó cho nàng biết rằng, Cẩn Vương bị vu cáo thông đồng với địch phản quốc, chứng cứ rành rành, Hoàng đế vô cùng thịnh nộ.

Ra lệnh cho Cẩm Y Vệ canh giữ phủ Cẩn Vương, chờ lệnh xử lý.

Hiện tại, người trong Vương phủ chỉ được phép vào chứ không được ra.

Những người có mặt vừa nghe xong, chân tay đã bủn rủn.

“Công công, đại nhân! Chúng tôi không phải người của phủ Cẩn Vương! Hôm nay chỉ tới dự lễ thôi!” Lập tức có người lấy hết can đảm giải thích.

Những người khác cũng vội vàng phụ họa.

Đúng thế, đúng thế, bọn họ chỉ đến xem náo nhiệt thôi, nhốt họ chung với người của phủ Cẩn Vương là có ý gì chứ?

Vạn công công chỉ liếc nhìn đám người đó một cái, những kẻ vừa mới ồn ào gào thét ngay lập tức im bặt như bị ai bóp nghẹt cổ, không dám hé răng thêm lời nào.

“Người đâu, kiểm tra thân phận. Ai không liên quan thì cho rời đi.” Thủ lĩnh Cẩm Y Vệ giơ tay ra lệnh.

Đám Cẩm Y Vệ  mặc phi ngư bào đồng thanh đáp lời.

Sau đó lần lượt tiến lên tra xét.

“Cẩn Vương phi, tiếp chỉ đi.” Vạn công công nhìn Kỷ Như Ca vẫn im lặng, lên tiếng nhắc nhở.

Trong lòng thầm nghĩ. đúng là đồ không biết điều. Để hắn chờ lâu như vậy, giờ đọc xong còn bắt hắn chờ tiếp. Thật không biết nhìn sắc mặt người khác.

Kỷ Như Ca ngẩng đầu nhìn hắn: “Nếu ta không nhận, chuyện này có thể coi như chưa từng xảy ra không?”

Vạn công công: …

Thủ lĩnh Cẩm Y Vệ: …

Mọi người: !!!

Nàng… Nàng thật đúng là dám nghĩ đấy!

Nhìn phản ứng kinh ngạc của mọi người, Kỷ Như Ca liền biết đạo thánh chỉ này dù có tiếp hay không thì người của phủ Cẩn Vương đều có tội, đều sẽ bị lưu đày.

Mẹ kiếp.

Kỷ Như Ca thầm mắng một tiếng, từ trong tay Vạn công công nhận lấy thánh chỉ.

Đối diện với những khuôn mặt chấn kinh của đám đông, nàng cúi đầu nhìn đạo thánh chỉ trong tay, tò mò hỏi tiếp: “Vậy thánh chỉ này ta nhận rồi thì nên đem thờ phụng hay là đem đốt đi?”

Vạn công công: “...” 

Lần đầu tiên trong đời thấy có kẻ khao khát muốn bị tru di cửu tộc đến thế.

Mọi người: “...”

Cẩn Vương phi không lẽ bị kích động quá mà phát điên rồi sao?

Thánh chỉ xử lý thế nào còn phải hỏi à? Đương nhiên là phải đem thờ phụng rồi!

Khổ nỗi Kỷ Như Ca là người xuyên không, căn bản không biết những quy tắc này. Nàng nhìn Vạn công công một cách nghiêm túc, chờ đợi một câu trả lời.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương