Gả Thay Bị Lưu Đày, Ta Trở Tay Hại Kẻ Thù Lên Đường

Chương 8

Trước Sau

break

Nhìn cái gì mà nhìn, đã đến nước này rồi, Vương gia bị ai sát hại thì có gì khác biệt đâu? Dù sao thì tất cả cũng chẳng sống nổi.

Thay vì lo lắng vị Vương phi mới đến này sẽ ám toán Vương gia, chi bằng hãy nghĩ xem lát nữa đối phó với đám người kia thế nào.

Quản gia vừa đi vừa thở dài.

Chao ôi, trời sắp đổi gió rồi, Cẩn Vương phủ... phen này khốn đốn rồi.

Sau khi quản gia khép cửa phòng lại, Kỷ Như Ca liếc nhìn nam nhân nằm trên giường, rồi bước nhanh ra sau bình phong. Ngay sau đó, nàng lách người ra sau bức bình phong, chỉ một ý nghĩ lóe lên, bản thân đã xuất hiện trong một không gian rộng lớn.

Không gian này của nàng giống như một siêu trung tâm thương mại, bên trong cái gì cũng có. Chỉ riêng siêu thị thực phẩm tươi sống quy mô lớn đã có tới ba cái, hàng hóa bên trong nhiều vô số kể.

Ngoài ra, đồ dùng thiết yếu cho cuộc sống như ăn, mặc, ở, đi lại đều đầy đủ.

Ngay cả những tiệm lẩu, tiệm đồ Tây hay các cửa hàng ẩm thực khác mở trong trung tâm thương mại cũng đang bốc khói nghi ngút, tỏa ra mùi hương quyến rũ.

Còn có mấy cửa hàng bán đồ dã ngoại ngoài trời, phụ kiện không thiếu thứ gì.

Bên cạnh đó là một cửa hàng binh khí, chuyên bán các loại vũ khí kiểu Trung.

Trong không gian, ngoài một siêu trung tâm thương mại ra còn có những kho hàng cực lớn. Trong kho chứa đầy vũ khí hạng nặng mà nàng đã chuẩn bị khi làm nhiệm vụ suốt những năm qua, chỉ thiếu mỗi bom nguyên tử mà thôi.

Tất cả đều là vũ khí hiện đại nhất hiện nay, được nàng trân trọng cất giữ.

Một kho hàng khác thì chất đầy các loại thuốc Đông - Tây y.

Phía bên ngoài những thứ đó là những dãy núi nhấp nhô và dòng suối trong vắt.

Đó mới là không gian nguyên bản của nàng, trong một lần tình cờ, máu nhỏ xuống trước ngực đã vô tình mở ra không gian này. Lúc đó bên trong chỉ có vài ngọn núi, một dòng suối linh thiêng và một căn nhà trúc, ngoài ra không còn gì khác.

Còn về khu trung tâm thương mại phía sau, đó là khi nàng đang làm nhiệm vụ, món đồ từ tay mục tiêu không ngờ lại vô tình nhận nàng làm chủ, hai không gian hòa làm một và trở thành hình dạng như bây giờ.

Không ngờ, tất cả đều theo nàng tới đây.

Vậy thì, liệu nàng có thể lấy đồ vật từ xa không?

Nghĩ là làm, Kỷ Như Ca thử dùng ý nghĩ để điều khiển việc thu thập đồ vật từ xa, ngay sau đó khóe môi nàng khẽ cong lên.

Rất tốt, chức năng “hack” này vẫn còn.

Nàng rất hài lòng.

Vậy thì tiếp theo đây, nàng bắt đầu thấy mong chờ rồi đấy.

Cửa phòng “kẽo kẹt” mở ra, Kỷ Như Ca, vẫn mặc giá y, bước ra ngoài.

“Đi thôi, đi gặp đám người đó xem thế nào.”

Sảnh bái đường lúc nãy vốn đang ồn ào náo nhiệt nhưng khi Cẩm Y Vệ và các công công trong cung xuất hiện, lập tức trở nên im phăng phắc.

Một số người muốn rời đi nhưng không dám, ai nấy đều run rẩy như chim cút.

Nhìn thấy Cẩm Y Vệ xuất hiện ở đây, trán họ lập tức toát mồ hôi lạnh.

Cái đám khốn khiếp này chẳng có tên nào là hạng tốt lành cả.

Dân gian chẳng phải có câu “Cẩm Y Vệ đến đâu, cỏ không mọc nổi đến đó” sao?

Bao nhiêu phủ quan đã bị họ lục soát đến mức nhấc từng viên gạch, đào sâu ba thước.

Có thể nói là tiếng xấu đồn xa.

Bây giờ đám người này bao vây chặt chẽ Cẩn Vương phủ, trong lòng họ dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Công công đến truyền chỉ và thủ lĩnh Cẩm Y Vệ đứng đó, chờ chủ nhân của phủ Cẩn Vương xuất hiện.

Nhưng đã trôi qua một khắc mà vẫn chưa có ai xuất hiện, sắc mặt họ dần trở nên rất tệ.

Ánh mắt vốn đã âm hiểm, lúc này trông càng đáng sợ hơn, không khí xung quanh giảm xuống mức đóng băng, áp lực cực kỳ thấp.

Có người không chịu nổi, mắt trợn trắng rồi ngất xỉu, lập tức bị Cẩm Y Vệ kéo ra ngoài.

Cứ thế, bầu không khí càng thêm ngột ngạt.

“Hừ, vị Cẩn Vương phi này thật là lớn lối, lại để ta phải đợi lâu đến thế.” Nam nhân mặt trắng không râu cười lạnh.

Giọng nói lanh lảnh nghe rợn cả tóc gáy, khiến những người có mặt ở đó đều rùng mình.

Xong rồi, vị tân Vương phi này đã đắc tội với Vạn công công.

Ai mà không biết, Vạn công công là người tâm phúc bên cạnh Hoàng đế và Quý phi, cực kỳ được Quý phi sủng ái.

Nhờ vẻ ngoài thanh tú, hài hòa mà hắn như cá gặp nước khi ở bên cạnh hai người quyền lực nhất, phong thái không khác gì đại tổng quản trong cung, ngay cả các Hoàng tử và Công chúa thấy hắn cũng phải khách sáo vài phần.

Đã bao giờ hắn bị bỏ mặc lâu đến thế này chưa?

Có lẽ do đã quen được tâng bốc, hôm nay bỗng dưng bị mất mặt, hắn lập tức nổi cơn thịnh nộ, khó mà giữ được vẻ điềm tĩnh thường ngày.

Khuôn mặt âm nhu trở nên âm u đáng sợ.

Thủ lĩnh Cẩm Y Vệ bên cạnh liếc hắn một cái, mặt không cảm xúc.

Ngay khi sự kiên nhẫn sắp cạn sạch và hắn định phát hỏa…

Từ hậu đường vang lên tiếng bước chân. Ngay sau đó, Kỷ Như Ca mặc nguyên giá y, trang dung chưa tháo, xuất hiện.

Theo sau là quản gia.

Còn về Mặc Phong, Kỷ Như Ca nhìn cái bản mặt lầm lì như đưa đám của hắn ta là thấy khó chịu.

Nàng chẳng thèm suy nghĩ, bảo hắn ta tiếp tục ở lại trông chừng Phượng Tư Cẩn.

Nàng tự mình ra đối phó.

Bước vào đại sảnh, nàng đã thấy một gã nam nhân đẹp mã nhưng đầy vẻ âm hiểm đang đứng đó với gương mặt hầm hầm, hai tay cầm một đạo thánh chỉ, mặc bộ đồ công công màu tím.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương