Gả Thay Bị Lưu Đày, Ta Trở Tay Hại Kẻ Thù Lên Đường

Chương 7

Trước Sau

break

Theo tiếng quát đó, Mặc Phong lập tức thu tay lại nhưng Kỷ Như Ca lại nhân cơ hội xông lên, nhắm thẳng vào bụng hắn ta mà đá mạnh một cú.

Mặc Phong bị đá văng lên không trung, ngã rầm xuống ngay dưới chân quản gia.

Mặc Phong ôm bụng, ánh mắt đầy kinh ngạc và nghi ngờ nhìn Kỷ Như Ca: “Nàng biết võ?”

Kỷ Như Ca không đáp, chỉ quay sang nhìn quản gia.

Vội vã chạy đến đây như vậy, e là chẳng có chuyện gì tốt lành.

Nàng khẽ hất cằm, ra hiệu cho quản gia mau nói.

Một chiêu vừa rồi của Kỷ Như Ca đã khiến quản gia kinh sợ.

Khi ánh mắt đầy áp lực của đối phương nhìn qua, ông ta mới bừng tỉnh, cúi đầu với vẻ mặt nghiêm trọng: “Bẩm Vương phi, trong cung có người tới. Nô tài thấy họ có vẻ không có ý tốt.”

“Không có ý tốt? Nói rõ hơn xem nào.” Kỷ Như Ca vắt chân, bảo quản gia tiếp tục.

Quản gia do dự: “Vương phi, lúc này người trong cung vẫn đang chờ ạ.”

“Ngươi đã bảo họ không có ý tốt, việc gì ta phải cung kính? Họ không phải đang chờ sao? Vậy thì cứ để họ chờ. Ngươi nói sơ qua tình hình cho ta trước đã.” Nàng vừa mới xuyên không tới, hoàn toàn mù mờ chuyện xung quanh.

Ngoài việc biết rằng cha ruột tồi tệ, kế mẫu và muội muội “trà xanh” của nguyên chủ đều không phải người tốt, thì thông tin mà nguyên chủ để lại cho nàng quá ít, thực sự là quá ít.

Nguyên chủ là con do chính thất của cha tồi sinh ra. Bà đã thức khuya dậy sớm đến mức gần như mù lòa để bán đồ thêu lấy tiền nuôi ông ta ăn học, đi thi cử. Thế nhưng chẳng ai ngờ, sau khi lên kinh thành đỗ Trạng nguyên, ông ta lập tức lật lọng, tuyệt tình.

Ông ta và con gái của một vị đại quan như “tình đầu ý hợp”, vừa mắt nhau ngay lập tức. Ông ta che giấu chuyện mình đã có thê tử ở quê, thản nhiên thành thân với vị tiểu thư quyền quý đó.

Nhưng trên đời không có bức tường nào ngăn được gió. Chính thất thấy phu quân mãi không về nên đã quyết tâm bán hết gia sản lên kinh tìm. Sau nhiều lần dò hỏi, bà mới biết ông ta đã cưới người khác.

Vì tiền đồ, ông ta ép chính thất xuống làm thiếp, còn đích nữ cũng bị biến thành thứ xuất. Chính thất cũng là người có khí tiết, vì nữ nhi, bà thống thiết vạch trần hành vi của gã nam nhân tồi tệ rồi đâm đầu vào tượng sư tử đá trước cửa mà chết, để lại đứa nữ nhi côi cút trên đời.

Trước tình cảnh đó, tra nam và kế mẫu chỉ đành ngậm đắng nuốt cay mà nhận nuôi đứa trẻ. Nhưng dù sao chuyện này cũng làm danh tiếng của hai người bọn họ bị tổn hại nên cả hai căm ghét đứa con do chính thất sinh ra.

Họ tống nàng về trang trại dưới quê, bắt làm những công việc nặng nhọc nhất, cho bà tử già canh chừng, sống một cuộc đời còn không bằng kẻ hầu người hạ.

Nếu không phải không nỡ để con gái ruột Kỷ Như Lan gả cho Cẩn Vương, họ cũng chẳng nhớ tới nguyên chủ.

Mà dưới sự hành hạ suốt bao năm qua của bọn họ, thông tin mà nguyên chủ biết được ít đến đáng thương.

Cho nên, Kỷ Như Ca hoàn toàn không biết Cẩn Vương là người thế nào, địa vị ra sao trong triều, triều đình nhìn hắn bằng ánh mắt gì.

Chi bằng nhân lúc này, dò hỏi từ miệng quản gia một vài tin tức hữu ích để còn sớm chuẩn bị.

Quản gia nhìn nàng với ánh mắt khác lạ, ông ta cũng từng nghe qua về vị tiểu thư này.

Thân thế của vị tiểu thư nhà họ Kỷ này thật sự rất lận đận, mang danh là đích tiểu thư nhưng thực chất còn chẳng bằng một nha hoàn. Nàng không có tiếng nói trong Kỷ gia, không được ai coi trọng. Kỷ gia rêu rao với bên ngoài rằng nàng không học vấn, không nghề nghiệp, đầu óc rỗng tuếch, là một kẻ vô dụng.

Họ cũng từng mời thầy dạy nhưng ai nấy đều lắc đầu ngao ngán, bảo rằng không thể dạy nổi.

Thế là danh “vô dụng” lan truyền.

Đối với việc Kỷ gia tráo đổi Kỷ Như Lan nổi danh tài giỏi bằng kẻ vô dụng như Kỷ Như Ca, quản gia vô cùng giận dữ. Một gia đình sa sút mà cũng dám xem thường Vương gia nhà ông ta sao?

Nếu không phải vì không thể lỡ giờ lành, xem ông ta có xông đến tận cửa để tính sổ với Kỷ gia hay không.

Nhưng lúc này, đám người trong cung kia…

Quản gia hạ mắt, trầm giọng kể lại tỉ mỉ, đem những thông tin quan trọng cho vị Cẩn Vương phi này biết.

Theo trực giác, người trước mắt tuyệt đối không phải “phế vật”.

Nghe xong, trong đầu Kỷ Như Ca chỉ còn một chữ: Toang.

Hai chữ: Toang rồi.

Mẹ nó, nàng vừa vừa mới xuyên qua, cho một thân thế bi thảm đã đành, giờ lại còn chuẩn bị bước vào cửa tử.

Ông trời đang đùa với nàng đấy à? Cho nàng xuyên qua đây là để trải nghiệm cảm giác bị chém đầu ở thời cổ đại cho vui sao?

Nàng mím môi, sắc mặt khó coi. 

“Ngươi thấy lần này Vương phủ sẽ ra sao?” Kỷ Như Ca hít sâu, nhắm mắt rồi mở ra hỏi.

Quản gia do dự một chút, cúi đầu nói: “Theo lão nô… e là… không xong.”

Kỷ Như Ca thở phào.

Ồ, không phải bị chém đầu trực tiếp là còn chấp nhận được.

Dù nói chết sớm siêu sinh sớm nhưng lỡ chết ở đây mà không về được thì sao? Chẳng phải nàng sẽ hoàn toàn trở thành hồn ma cô đơn hay sao?

Thế thì không được, cứ tạm thời sống sót cái đã.

“Được, ta biết rồi. Các ngươi lui xuống trước, ta bình tĩnh lại một chút rồi sẽ qua ngay.” Kỷ Như Ca cho quản gia và Mặc Phong lui.

Mặc Phong đứng dậy ôm bụng, nhìn sâu vào nàng một cái, ánh mắt đầy vẻ dò xét và cảnh giác.

Quản gia thấy vậy, kéo hắn ta đi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương