Gả Thay Bị Lưu Đày, Ta Trở Tay Hại Kẻ Thù Lên Đường

Chương 6

Trước Sau

break

Nàng ta thúc giục nha hoàn đi nhanh hơn, cũng chẳng còn tâm trí tính sổ với Kỷ Như Ca.

Nhưng trong lòng thì hận đến tận xương tủy.

Nàng ta đã tính toán đủ đường, tính rằng Kỷ Như Ca sẽ mất mặt, từ nay về sau sẽ trở thành trò cười cho cả kinh thành.

Thế nhưng nàng ta lại không tính đến việc người trở thành trò cười cho kinh thành lại chính là mình. Chỉ cần nghĩ đến chuyện hôm nay bị truyền ra ngoài, thanh danh của nàng ta coi như tiêu tan.

Vì quá dùng lực, trên người nàng ta lại truyền ra một mùi hôi thối nồng nặc, rõ ràng là lại đi ngoài nữa rồi. Đã vậy hôm nay nàng ta còn cố tình mặc đồ màu nhạt nên vết bẩn càng lộ rõ mồn một.

Hai nha hoàn suýt chút nữa bị mùi thối làm cho ngất xỉu, phải nín thở để dìu Ninh Uyển Nhi rời đi. Trong lòng họ không ngừng chửi rủa, đúng là xui xẻo tám đời.

Khó khăn lắm mới có cơ hội lấy lòng Ninh tiểu thư, kết quả đối phương lại nồng nặc mùi chất thải, khiến họ bắt đầu nghi ngờ nhân sinh.

Sau khi tiễn được kẻ hãm tài Ninh Uyển Nhi đi, Kỷ Như Ca cũng chẳng buồn quan tâm đến những người đến dự lễ ở đây.

Dù sao thì đám người này cũng chỉ đến để xem kịch vui mà thôi. Nàng hiểu rõ thân phận của nguyên chủ, một tiểu thư không được sủng, bị đồn là phế vật, lại bị hoàng đế ban hôn, gả cho Cẩn Vương, người lập bao chiến công hiển hách nhưng lại bị phục kích trên chiến trường rồi hôn mê suốt ba tháng qua.

Chuyện này mà nói là không có âm mưu gì thì ai mà tin được chứ?

Vậy nên, lúc này nàng phải đi gặp vị phu quân đang hôn mê của mình một chút, xem thử hắn trông ra sao.

Là một kẻ cuồng trai đẹp chính hiệu, nếu đối phương mà xấu xí thì chỉ đành đường ai nấy đi.

Còn nếu vừa mắt, thì bảo vệ hắn cũng không phải là không thể.

Trong lúc nghĩ vậy, Kỷ Như Ca đã bước về phía viện của Cẩn Vương.

Còn về hôn lễ, hừ, gà trống và rùa đã bái đường suôn sẻ, lại còn được hầm chung một nồi canh, coi như nhiệm vụ đã hoàn thành viên mãn.

Kỷ Như Ca rời đi, không ai dám cản.

Chỉ riêng màn ra tay vừa rồi của nàng đã đủ để trấn áp những kẻ đang rắp tâm xem trò cười và có ý đồ bất chính.

“Nơi ở của Cẩn Vương ở đâu, dẫn đường.” Kỷ Như Ca đi được nửa đường mới nhận ra mình hoàn toàn không biết Cẩn Vương ở đâu.

Nha hoàn chưa biết chuyện gì xảy ra ở tiền sảnh, nhìn Kỷ Như Ca một lượt từ trên xuống dưới đầy khinh bỉ, định hừ lạnh một tiếng kiêu ngạo rồi phớt lờ.

Kỷ Như Ca vung nắm đấm, một chiêu đấm thủng thân cây to bằng vòng eo người lớn ở ngay phía sau. Nha hoàn quay đầu nhìn, toàn thân run như cầy sấy.

“Mời… mời…” Nha hoàn lập tức thu lại ánh mắt khinh thường, cung kính dẫn Kỷ Như Ca đến nơi ở của Cẩn Vương.

“Cẩn Vương phi, Vương gia ở bên trong, mời người vào.” Nha hoàn cúi đầu, run rẩy làm động tác mời.

“Lần sau còn dùng ánh mắt lúc nãy nhìn ta, ta sẽ móc mắt ngươi nhét vào mồm đấy. Ta nói được làm được.”

Nha hoàn sợ đến quỳ sụp: “Nô tỳ không dám nữa, không dám nữa, xin Vương phi tha tội!”

“Cút.”

Nha hoàn lăn lộn bò đi.

Kỷ Như Ca đẩy cửa bước vào.

Sau đó Kỷ Như Ca đẩy cửa phòng ra, mùi thuốc trong phòng nồng nặc đến mức khiến người ta choáng váng.

Nàng nhíu mày tiến vào, phát hiện cửa sổ đóng kín mít không chút không khí, trên giường phía trong có một nam nhân đang nhắm nghiền hai mắt.

Dù sắc mặt nhợt nhạt nhưng vẫn có thể thấy rõ ngũ quan người này vô cùng sắc sảo, xương mặt cực đẹp, đường nét rõ ràng.

Lông mày kiếm, mắt phượng, dung mạo xuất chúng.

Quét mắt nhìn một lượt từ đầu đến chân, chiều cao cũng rất ổn.

Kỷ Như Ca bước tới, bàn tay bất ngờ luồn vào trong chăn.

Khóe môi cong lên nụ cười hài lòng.

Ừm… “tiểu huynh đệ” cũng không tệ, khá là hoành tráng.

Chậc, một cực phẩm như thế này mà mất đi thì đúng là đáng tiếc.

Không ai biết rằng, ngoài việc là một đặc công xuất sắc, Kỷ Như Ca còn là một kẻ cực kỳ mê trai đẹp.

Một kẻ mê trai có yêu cầu rất cao về ngoại hình, chiều cao và mọi phương diện khác.

Trước đây khi làm nhiệm vụ nàng cũng từng tiếp xúc với rất nhiều nam nhân chất lượng cao nhưng chẳng ai lọt vào mắt xanh của nàng cả.

Thế mà nam nhân đang hôn mê trước mắt lại khiến nàng nảy sinh hứng thú.

Thậm chí còn có cảm giác rung động.

Cảm giác này rất kỳ lạ, giống như chỉ một ánh nhìn đã xác định được nam nhân trước mặt chính là người mình khổ công tìm kiếm bấy lâu nay.

Chẳng trách nàng độc thân bao nhiêu năm qua, hóa ra duyên phận của mình lại nằm ở một thời không khác.

Kỷ Như Ca xoa xoa cằm, sau đó cúi đầu nhìn nam nhân trên giường, trực tiếp dùng tay sờ soạn khắp người hắn một lượt.

Nhân tiện kiểm tra tình trạng cơ thể.

Đúng lúc đó, cửa phòng “két” một tiếng, có người từ bên ngoài đi vào.

Người đó nhìn thấy Kỷ Như Ca đang ngồi cưỡi trên hông Vương gia, tay chân thì táy máy lung tung, đôi mắt trợn ngược lên vì kinh ngạc.

Sau đó, hắn ta vứt đồ trong tay xuống, rút thanh nhuyễn kiếm ở thắt lưng ra đâm thẳng về phía Kỷ Như Ca: “Dâm tặc to gan! Dám giữa ban ngày sàm sỡ Vương gia nhà ta!” Nói xong, thanh kiếm trong tay đã lao đến trước mặt Kỷ Như Ca.

Kỷ Như Ca nghiêng người né tránh rồi đánh trả. Chỉ tiếc là nàng không có vũ khí, chỉ có thể né tránh chứ không thể tấn công. Thanh nhuyễn kiếm trước mắt liên tục đâm tới, rõ ràng là muốn đâm nàng thành tổ ong.

“Dừng tay! Mặc Phong, không được vô lễ với Vương phi!” Phía sau, quản gia vội vàng chạy tới, nhìn cảnh trong phòng thì lập tức quát ngăn lại.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương