Gả Thay Bị Lưu Đày, Ta Trở Tay Hại Kẻ Thù Lên Đường

Chương 13

Trước Sau

break

Lão cẩu Hoàng đế, một mặt thì hy vọng con trai bà trấn giữ biên quan, giữ vững một phương, ngăn chặn quân Đát Tử xâm phạm, mặt khác lại thấy con trai bà công cao lấn chủ, tiếng vang trong dân chúng quá lớn, gây bất lợi cho mình nên muốn tìm mọi cách chèn ép, hận không thể dồn con trai bà vào chỗ chết.

Đáng căm hận, thật sự quá đáng hận! Trên đời này sao lại có hạng người ghê tởm đến thế cơ chứ.

“Lão Vương phi, vị này chính là Cẩn Vương phi…”

Quản gia ở phòng giam đối diện kịp thời lên tiếng nhắc nhở lão Vương phi.

Đừng chỉ mải mê khóc lóc, bên cạnh vẫn còn Vương phi ở đó.

Hai ngày qua, chính Vương phi là người đã chăm sóc cho Vương gia. Mặc dù đây là cuộc hôn nhân do Hoàng đế ban tặng với ý đồ sỉ nhục nhưng vị Vương phi hiện tại quả thực không có gì để chê trách.

Lão Vương phi khựng lại tiếng khóc, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía Kỷ Như Ca đang ngồi xếp bằng tựa lưng vào tường trong góc.

Chỉ vừa nhìn qua khuôn mặt ấy, lão Vương phi đã nảy sinh vài phần không hài lòng.

Đó là một khuôn mặt trông như thể ai cũng đang nợ nàng vài triệu lượng bạc, đặc biệt là đôi mắt kia, nhìn ai cũng đầy vẻ chán ghét.

Lòng lão Vương phi không khỏi bực dọc, thầm mắng lão cẩu Hoàng đế.

Con trai bà dù không cưới được đệ nhất mỹ nhân thì cũng phải tìm một người tương xứng chứ? Cô nương này ngũ quan thì tinh xảo thật đấy nhưng lại sở hữu một gương mặt “chán đời”. Trông cứ như thể không vui vẻ với bất kỳ ai, mặt mày lầm lì, ai nhìn vào cũng thấy ngột ngạt.

Lão cẩu Hoàng đế rõ ràng là muốn làm bà chướng mắt, cố tình tìm ra một cô nương như vậy.

Lão Vương phi giả vờ như không nghe thấy lời quản gia, cùng các con trai cẩn thận chuyển Phượng Tư Cẩn sang một vị trí khác.

Về phần ba nàng dâu và hai cô con gái cũng đều được đưa vào cùng một phòng giam với Kỷ Như Ca.

Còn lại ba cậu nhóc và một cô bé. Đám trẻ này đứa nào đứa nấy trông đều kháu khỉnh, trắng trẻo mập mạp, đôi mắt tròn xoe toát lên vẻ vô cùng đáng yêu.

Chúng chẳng hề sợ người lạ, hoàn toàn khác với suy nghĩ muốn giữ khoảng cách của người lớn đối với Kỷ Như Ca. Bốn đứa trẻ nắm tay nhau đi đến trước mặt nàng, đứng đó chăm chú quan sát.

Kỷ Như Ca nhận thấy có người lại gần, nàng vốn đang nhắm mắt liền mở ra nhìn bọn chúng.

“Thẩm thẩm ơi.” Mấy đứa nhỏ thấy nàng mở mắt thì mắt sáng rực lên, cười hớn hở chào hỏi.

Sau đó, chúng móc từ trong túi áo ra một viên kẹo đưa cho nàng: “Thẩm thẩm ơi, quà cưới ạ.”

Kỷ Như Ca kinh ngạc nhìn mấy đứa trẻ trước mặt, đứa lớn nhất cũng chỉ tầm bảy tám tuổi, nhỏ nhất thì chừng hai tuổi. Nàng không ngờ bọn nhỏ lại hiểu chuyện đến thế, còn biết tặng quà cưới cho mình.

Nhìn viên kẹo trong tay chúng, chẳng biết đã được giấu trong túi áo bao lâu mà lớp giấy dầu bọc ngoài đã dính đầy nước đường.

“Cho ta sao? Thế các cháu ăn gì?” Kỷ Như Ca nhìn mấy mẩu kẹo, ngạc nhiên hỏi.

Mấy đứa nhỏ nhìn nhau: “Thẩm thẩm ơi, tụi cháu không ăn đâu, cho thẩm hết, cho thẩm tất cả đấy ạ.”

Vừa rồi chúng đã nghe thấy mọi người nói, vị thẩm thẩm này vẫn luôn chăm sóc cho tiểu thúc rất chu đáo. Hai ngày qua còn có kẻ định giở trò với tiểu thúc nhưng đều bị thẩm thẩm đuổi đi hết.

Tiểu thúc chính là vị thần trong lòng chúng, chúng sùng bái và ngưỡng mộ thúc vô cùng. Ai tốt với thúc, chúng đều ghi nhận người đó.

Mấy người nữ nhân ở phía đối diện nhìn hài tử của mình tiếp cận nàng dâu mới, chứng kiến cảnh tương tác giữa họ, mấy tỷ muội liếc nhìn nhau. Họ cảm thấy nàng dâu mới đột nhiên xuất hiện này dường như cũng không đến nỗi khó gần như tưởng tượng.

Mặc dù vẻ mặt nàng vẫn khiến người ta cảm thấy như đang chán ghét điều gì đó nhưng giọng nói lại rất dịu dàng, hơn nữa còn rất kiên nhẫn trò chuyện với bọn trẻ.

Nghĩ lại thì tính cách chắc cũng không tệ. Phải rồi, họ cũng không nên trông mặt mà bắt hình dong.

Kỷ Như Ca nhận lấy kẹo của chúng, tay đưa vào trong vạt áo, thực chất là kết nối với không gian.

Chỉ trong chớp mắt, trong tay nàng đã xuất hiện một chiếc hũ thủy tinh trong suốt, bên trong đầy ắp những viên kẹo trái cây đủ màu sắc và hương vị.

“Đây là quà đáp lễ.” Kỷ Như Ca mỉm cười đặt chiếc hũ vào tay Phượng Thừa Vận - đích tôn lớn nhất của Phượng gia: “Chia cho các đệ đệ, muội muội đi.”

Mắt mấy đứa trẻ đều đổ dồn vào chiếc hũ thủy tinh trong tay huynh trưởng, nhìn những viên kẹo rực rỡ sắc màu mà mắt sáng rực lên. Thứ này trông thật tuyệt vời.

“Nếm thử đi.” Kỷ Như Ca ra hiệu.

Mấy đứa nhỏ nhìn nhau, sau đó đồng thanh hành lễ cảm ơn, vừa ngoan ngoãn vừa có giáo dưỡng. Kỷ Như Ca nhìn mà lòng dâng lên niềm yêu mến, đúng là những đứa trẻ ngoan. So với những đứa trẻ được nuông chiều thái quá, vô giáo dục mà nàng từng gặp ở kiếp trước, mấy đứa nhỏ này thực sự quá đỗi đáng yêu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương