Đám trẻ không chia kẹo ngay mà đi đến bên cạnh mẫu thân, giải thích tỉ mỉ một hồi. Kế đến, chúng bắt đầu chia từ các bậc trưởng bối.
Lão Vương phi không có tâm trạng ăn kẹo, khước từ sự hiếu kính của cháu trai. Phượng Thừa Vận lại đem kẹo chia cho cha mẹ nhưng họ cũng không nhận. Không biết vận mệnh phía trước sẽ ra sao, lòng dạ họ đâu còn tâm trí nào mà ăn kẹo. Họ chỉ có thể gượng cười, an ủi con trẻ rồi từ chối.
Mấy đứa nhỏ nhìn người lớn, biết rằng lúc này tâm trạng họ đang không tốt. Chúng buồn bã ôm hũ thủy tinh, ngồi xuống cạnh Kỷ Như Ca. Chẳng hiểu sao, chúng rất thích mùi hương trên người thẩm thẩm, nó khiến người ta thấy rất dễ chịu, có một cảm giác bình yên lạ thường.
Kỷ Như Ca thấy mấy nhóc tì tâm trạng sa sút, liền nhân lúc chúng không chú ý, nhét vào miệng mỗi đứa một viên kẹo trái cây có nhân.
Vị ngọt lịm tràn đầy khoang miệng, mắt mấy đứa trẻ đột nhiên sáng bừng lên.
“Ca ca, trong miệng muội thơm thơm ngọt ngọt nè.” Cô bé nhỏ nhất Phượng Vũ San che miệng nhỏ, khuôn mặt đầy vẻ kinh ngạc nhìn các huynh trưởng mình nói.
“Của đệ thì chua chua, giống như loại táo mà tiểu thúc từng mang về lúc trước vậy.” Phượng Thừa Viễn lộ vẻ kinh ngạc, nói với các huynh đệ muội của mình.
“Đệ... cái của đệ hơi lạ, đệ không biết là vị gì nữa.” Phượng Thừa Sơ không biết phải miêu tả thế nào.
Kỷ Như Ca bảo với cậu bé rằng những loại kẹo mà bọn họ đang ăn lần lượt là bốn hương vị: táo xanh, cam, nho và dâu tây.
“Keng keng keng, ăn cơm thôi, ăn cơm thôi!” Tương tác với mấy đứa trẻ chưa được bao lâu, bên ngoài đã vang lên tiếng nha sai gõ vào thùng cơm.
Ngay sau đó, bọn chúng quẳng một thùng nước vo gạo đã thiu thối xuống trước cửa phòng giam. Trong thùng toàn là nước bẩn, bên trên trôi nổi vài chiếc màn thầu đã lốm đốm vết mốc.
Ánh mắt của tên nha sai đầy vẻ bất thiện rơi trên người lão Vương phi và mọi người, khóe môi hắn ta nở một nụ cười ác độc rồi nói: “Chà, đến giờ cơm rồi, mấy vị tự mình ăn hay là để ta cho ăn đây?”
Lão Vương phi cùng các con trai nhìn thấy đống thức ăn trong thùng, thực chất chỉ là một thùng nước gạo thối, thứ mà trong phủ bọn họ ngay cả chó cũng không thèm ăn. Vậy mà bọn chúng lại dám mang đến đây bắt họ ăn.
Sắc mặt lão Vương phi biến đổi, mặt xanh mét lại. Mấy người con trai cũng có vẻ mặt vô cùng khó coi, họ nhìn tên nha sai với sự giận dữ và nhục nhã.
“Các người có ý gì đây?”
“Ý gì sao? Ha ha ha, mấy vị thiếu gia không biết à? Đây chính là đãi ngộ dành cho các người, hôm nay không ăn cũng phải ăn.” Tên nha sai hung tợn trợn mắt nhìn họ, sắc mặt cực kỳ kém.
“Các ngươi dám!”
“Dám hay không, các người cứ chờ mà xem.” Tên nha sai cười lạnh, ánh mắt rơi vào đám nữ nhân và hài tử phía bên kia, cười đầy ẩn ý: “Mấy vị đại nhân đây hẳn là cũng có thê nhi cả rồi nhỉ? Các người nói xem, nếu để họ ăn những thứ này thì sẽ thế nào?”
“Ngươi dám!” Phượng nhị gia bật dậy, lao đến cửa phòng giam, nắm chặt song sắt: “Nếu các ngươi dám sỉ nhục thê nhi ta, dù có phải liều cái mạng này, ta cũng sẽ kéo các ngươi theo đệm lưng!”
“Ha ha ha, cứ thử xem.” Tên nha sai không chút sợ hãi, thậm chí còn nhìn đối phương đầy khiêu khích.
“Bầm…” Phía không xa, từ phòng giam của Kỷ Như Ca phát ra một tiếng động cực lớn.
Từ phía phòng giam nữ quyến bên cạnh truyền đến một tiếng “bầm” cực lớn. Thấy chuyện tốt sắp thành lại bị cắt ngang, tên nha sai lộ vẻ mất kiên nhẫn, miệng lầm bầm chửi rủa rồi xoay người đi về phía phòng giam của bọn người Kỷ Như Ca.
“Con mụ thối tha, đã vào đến đây rồi còn không biết điều, dám phá hỏng chuyện tốt của ông đây. Đã không biết tự lượng sức mình như vậy, lão tử sẽ dạy cho ngươi cách làm người ngay bây giờ.” Nói xong, hắn ta xách thùng gỗ cùng muôi gỗ, hung hăng tiến về phía phòng giam nhốt Kỷ Như Ca.
Mấy tên đồng bọn đi theo phía sau đều phát ra những tiếng cười ác độc. Chúng khoanh tay trước ngực, nhón chân đứng bên cạnh xem náo nhiệt, miệng còn không ngừng hò hét cổ vũ.
“Đại ca, phải dạy dỗ bọn chúng quy củ cho ra trò vào. Nếu không bọn chúng vẫn cứ tưởng mình là quý nhân của phủ Cẩn Vương đấy? Ha ha ha, lũ tội thần này, đừng có cho bọn chúng mặt mũi làm gì.”
Đám nha sai này đều là người của những kẻ vốn chướng tai gai mắt với Cẩn Vương sắp xếp đến. Chúng có hằng hà sa số thủ đoạn đối phó với phạm nhân, mục đích chính là để sỉ nhục người nhà Cẩn Vương trước khi Hoàng đế chính thức hạ chỉ định tội.
Mấy vị thiếu gia nhà họ Phượng thấy đám nha sai tiến về phía khu vực của nữ quyến, nơi đang nhốt thê nhi của mình, thân là nam nhi, họ không thể giương mắt nhìn thê tử bị sỉ nhục, liền gào thét lớn tiếng với đám nha sai.
Đại thiếu gia nhà họ Phượng mắt đỏ ngầu, gào lên với đám nha sai: “Đừng làm khó họ, chúng ta ăn, thứ đó để chúng ta ăn…”
“Đúng, chúng ta ăn! Đừng làm khó nữ nhân và hài tử.” Nhị thiếu gia và Tam thiếu gia theo sau cũng đứng sát cửa phòng giam, lớn tiếng hét lên.
Thế nhưng tên nha sai chẳng hề mảy may để tâm, chỉ nhìn bọn họ với nụ cười hiểm độc. Ánh mắt đó rõ ràng hơn bất cứ điều gì: Đã muộn rồi.