Mấy đứa trẻ thấy tên nha sai với ý đồ xấu xa đang tiến lại gần thì sợ hãi ôm chầm lấy nhau. Ánh mắt chúng tràn đầy vẻ kinh hoàng, khiếp nhược.
“Mẫu thân, mẫu thân…” Đám trẻ gọi nhau loạn xạ.
“Đừng sợ, đừng sợ. Sẽ không sao đâu.” Mấy phụ nhân ôm chặt lấy con, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn chằm chằm tên nha sai đang bước tới.
Kỷ Như Ca quay đầu nhìn đám nhóc tì, thấy bọn nhỏ đều đang run rẩy thì đôi chân mày nhíu chặt lại. Ngay sau đó, nàng nhìn tên nha sai bằng ánh mắt cực kỳ bất thiện.
Khi tên nha sai nhìn thấy Kỷ Như Ca, hắn huýt sáo một tiếng, tiến sát mặt nàng rồi đưa tay định giở trò sàm sỡ.
Kỷ Như Ca giơ tay chộp lấy chiếc muôi gỗ hắn ta đang cầm, sau đó đột ngột kéo mạnh một cái. Cả người tên nha sai mất kiểm soát đập thẳng vào song sắt, ngay khoảnh khắc tiếp theo, cổ họng hắn ta thắt chặt lại.
Hắn ta phát ra những tiếng “hộc hộc” đầy đau đớn trong cổ họng.
Kỷ Như Ca với gương mặt chán đời, vô cảm nhìn tên nha sai đang vật lộn trong thống khổ: “Nghe cho rõ đây, còn dám ức hiếp người của phủ Cẩn Vương một lần nữa, ta sẽ lấy đầu ngươi.”
Nói xong, đầu ngón tay nàng phát lực, móng tay sắc nhọn đâm sâu vào da thịt nơi cổ tên nha sai, máu tươi bắn ra tung tóe.
Đám nha sai đứng sau xem náo nhiệt ngay lập tức biến sắc.
Chúng kinh ngạc nhìn Kỷ Như Ca, sau đó ánh mắt thay đổi, quát lớn: “Ngươi điên rồi sao? Còn tưởng mình là quý nhân cao cao tại thượng chắc? Mau thả người ra, bằng không các ngươi đừng hòng có quả ngon mà ăn.” Nói xong, chúng lấy can đảm tiến lên, định dạy cho nàng một bài học.
“Dù sao cũng đã vào đại lao rồi, sớm muộn gì cũng chết, vậy thì bắt vài kẻ theo đệm lưng cũng tốt.” Ánh mắt Kỷ Như Ca hung hãn, tên nha sai trong tay nàng đã hít vào thì ít mà thở ra thì nhiều, nhìn qua là thấy sắp đi gặp tổ tiên đến nơi.
“Ngươi… ngươi đừng làm bừa! Nói đi, ngươi muốn thế nào mới chịu tha cho đại ca của chúng ta?” Thấy cứng không ăn, mấy tên nha sai khác cũng không dám đối đầu trực diện nữa. Chúng đành phải xuống nước, hỏi han điều kiện của đối phương.
“Mang thức ăn mới đến đây, phải là cơm rượu của tửu lầu, bên nam bên nữ mỗi bên một phần, không được dưới mười món, phải có cả màn thầu và cơm trắng.” Kỷ Như Ca lạnh lùng ra lệnh.
Mấy tên nha sai nghe xong mặt mày khổ sở nhưng nhìn đại ca mình sắp đứt hơi, đành nghiến răng đồng ý. Mặc kệ đã, cứ cứu người trước rồi tính sau.
Chỉ cần một ánh mắt, Kỷ Như Ca đã đọc vị được chúng. Nàng từ trên người, thực chất là từ trong không gian, móc ra mấy viên phân thỏ nhét vào miệng tên nha sai cầm đầu: “Đây là độc dược, nếu ngươi không làm theo hoặc giở trò tiểu xảo gì, hừ hừ…”
Kết cục thế nào, không nói cũng tự hiểu. Sau đó, nàng quẳng mạnh hắn ta ra ngoài. Thậm chí khi vứt đi, nàng còn quệt ngón tay vào người hắn để lau sạch. Dù thỏ trong không gian rất sạch sẽ nhưng dù sao cũng là phân, vẫn thấy hơi ghê tay.
Sau khi thoát thân, tên nha sai túm lấy cổ mình, quỳ rạp dưới đất cố sức ho khan, định nôn thứ vừa ăn ra. Thế nhưng thứ quỷ quái đó dù hắn ta có ho thế nào cũng không ra được. Hắn ta trợn mắt nhìn Kỷ Như Ca, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh sợ.
Kỷ Như Ca lại thong dong tựa người vào song sắt phòng giam: “Phản ứng đừng có lớn như vậy, cũng không phải là chết người ngay lập tức đâu. Chỉ cần ngươi làm theo lời ta, ta bảo đảm tính mạng ngươi vô sự.”
Cái cảm giác mạng sống của mình bị người khác nắm thóp thế này thật chẳng dễ chịu gì. Nhưng tên nha sai không dám hé răng nửa lời. Hắn ta nhìn chằm chằm Kỷ Như Ca bằng ánh mắt âm u nhưng đối phương căn bản chẳng chút sợ hãi, thậm chí còn nở một nụ cười khiêu khích với hắn ta.
“Đại ca, đại ca huynh sao rồi?” Đám thuộc hạ phía sau vội vàng xông tới hỏi han ân cần. Nhìn thấy mấy lỗ ngón tay hằn sâu trên cổ hắn, ai nấy đều hít một hơi khí lạnh.
Ra tay thế này thì đúng là quá tàn nhẫn rồi.
Tên nha sai đưa tay bịt cổ, trừng mắt nhìn Kỷ Như Ca một cái đầy hiểm độc rồi dẫn người rời đi.
Không lâu sau, thức ăn mới đã được chuẩn bị và mang tới. Rất sạch sẽ, không hề thêm thắt bất cứ thứ gì.
Nhìn mâm cơm thịnh soạn đặt trước mặt, người nhà họ Phượng nhất thời tâm trạng phức tạp, không biết nên nói gì cho phải.
Kỷ Như Ca vẫy gọi mấy nhóc tì lại gần dùng bữa. Bọn nhỏ nhìn nàng, hỏi xem liệu có thể chia cho bà nội và mẫu thân cùng ăn không. Họ cũng đều đã đói bụng mà vẫn chưa có gì vào bụng.
Kỷ Như Ca liếc nhìn nhóm người phía bên kia, rồi khẽ gật đầu.
Mấy nhóc tì vui sướng reo hò, vội vàng mời bà nội và các mẫu thân cùng dùng bữa. Sau chuyện này, không còn kẻ không có mắt nào dám bén mảng tới gây sự nữa.
Như thế này khiến Kỷ Như Ca rất hài lòng. Nếu những kẻ đó vẫn còn chưa biết sống chết là gì, nàng cũng chẳng hề ngại việc dạy chúng cách “làm người lại từ đầu”.