Đêm đã khuya, mọi người sau một ngày căng thẳng tột độ đều không trụ vững được nữa mà bắt đầu chìm vào giấc ngủ. Đám nhóc tì rúc vào lòng mẫu thân, cũng đã ngủ say sưa.
Khi tất cả đã ngủ say, đôi mắt của Kỷ Như Ca bỗng mở bừng ra. Nàng quan sát xung quanh một lượt, thấy mọi người đều đã yên giấc.
Nàng đi tới trước song sắt, nhìn những thanh sắt trước mặt, hai tay nắm chặt rồi kéo mạnh một cái, tạo ra một khoảng trống vừa đủ cho một người chui qua rồi bước ra ngoài. Sau đó, nàng nắn thanh sắt lại như cũ, rồi biến mất khỏi Thiên lao.
Sau khi thoát khỏi phòng giam, Kỷ Như Ca phi thân thẳng đến phủ Cẩn Vương. Nàng không hề quên rằng trong phủ Cẩn Vương có không ít đồ tốt. Nếu để bị tịch thu rồi rơi vào tay kẻ khác, nàng chắc chắn sẽ tiếc đứt ruột. Thế nên, thay vì làm giàu cho thiên hạ, chi bằng hãy tự làm giàu cho chính mình.
Nàng liếc nhìn đám Cẩm y vệ đang canh gác tầng tầng lớp lớp bên ngoài phủ Cẩn Vương. Đôi mắt nàng lóe lên, bóng dáng thoắt ẩn thoắt hiện, nàng sử dụng không gian thuật để xuất hiện bên trong kho riêng của Vương phủ.
Nhìn thấy tài sản chất đống trong kho, mắt Kỷ Như Ca sáng rực lên.
Bảo bối ơi, ta tới đây!
Kỷ Như Ca lúc này chẳng còn chút vẻ cao ngạo lạnh lùng nào, thay vào đó là một bộ dạng hớn hở và có phần lén lút.
Nàng đứng trong tư khố, nhìn căn phòng đầy rẫy đồ tốt mà kích động xoa xoa hai bàn tay.
Mặc dù bản thân nàng sở hữu một siêu thị cực lớn với vô số vật phẩm hiện đại nhưng những thứ đó làm sao so được với các món đồ cổ này. Từ kỹ nghệ, thiết kế cho đến giá trị, đồ cổ chính là tinh hoa trí tuệ của tổ tiên.
Hồi trước, mỗi khi không có nhiệm vụ, nàng đều thích đến Bảo tàng Đại Hạ để tham quan những món đồ sứ, trang sức tinh xảo. Mỗi một món đều là tuyệt tác của tạo hóa, khiến người ta phải kinh ngạc trước trí tuệ của người xưa.
Hiện tại, nàng vô tình lạc đến thời không này, hơn nữa còn là một thời đại song song giả tưởng, làm sao nàng có thể không phấn khích cho được? Sự xuất hiện của nàng sẽ không làm thay đổi lịch sử, mà việc nàng “vơ vét” sạch sẽ nơi này cũng chẳng ảnh hưởng gì đến con cháu đời sau.
Nàng thực sự quá thích điều này rồi!
Thu, thu, thu hết vào!
Mấy ngày nay nàng vẫn luôn âm thầm thu thập tin tức, bởi vì trong ký ức của nguyên chủ có quá ít thông tin hữu dụng. Nàng đành phải tự mình tìm hiểu, rồi nhận ra phủ Cẩn Vương thế lực quá lớn đã khiến Hoàng thượng không hài lòng và sinh lòng ngờ vực.
Công cao lấn chủ, đây là chuyện xưa nay thời nào cũng khó tránh khỏi.
Thế nhưng phủ Cẩn Vương trước giờ luôn trung thành tận tụy với đất nước. Thậm chí để tránh lộ quá nhiều tài năng, ba người con trai của lão Vương phi đều cam chịu sống bình lặng, thê tử họ cưới cũng không phải từ những danh gia vọng tộc hiển hách. Họ thậm chí còn lánh xa trung tâm quyền lực là kinh thành, tất cả là để bảo toàn cho người con trai út - vị Chiến thần Cẩn Vương của lão Vương phi.
Mọi người chỉ nhìn thấy vinh quang của họ nhưng chẳng ai biết rằng họ vẫn luôn phải sống trong cảnh như đi trên băng mỏng, vô cùng cẩn trọng.
Nhưng dù có khiêm nhường đến đâu, cuối cùng vẫn không tránh khỏi sự nghi kỵ của Hoàng đế.
Họ vô cùng đau lòng, không phải vì ngã xuống dưới đao kiếm của kẻ thù, mà là bị chính người của mình tính kế, đâm một nhát kiếm chí mạng ngay sau lưng.
Mấy đời trung thần, đến thế hệ của Phượng Tư Cẩn, cuối cùng lại bị đế vương nghi kỵ, dè chừng, muốn nhổ cỏ tận gốc cho nhanh.
Kỷ Như Ca hừ lạnh một tiếng, lão Hoàng đế muốn trừ khử phủ Cẩn Vương thì thôi đi, đằng này còn lôi cả nguyên chủ vào, khiến nguyên chủ mất mạng rồi bắt nàng tới đây chịu cảnh lưu đày. Món nợ này không thể tính toán đơn giản như vậy được.
Còn cả nhà ngoại của nguyên chủ nữa, cái nhà đó chẳng có ai là hạng tốt lành. Bọn họ đã lén lút cài cắm vài thứ vào trong đống của hồi môn của nàng. Một khi thứ đó bị Cẩm y vệ lục soát ra, phủ Cẩn Vương chắc chắn sẽ rơi vào tội chết vì thông đồng phản quốc.
Cũng may là lúc bị trói áp giải lên kiệu hoa, nàng đã tiếp nhận được ký ức của nguyên chủ. Nguyên chủ sở dĩ bị trói chính là vì nàng đã nghe lén được chuyện này từ cuộc trò chuyện giữa người cha tồi tệ và phu nhân của ông ta. Nàng kinh hãi định bỏ trốn nhưng không may bị phát hiện, chúng báo lại với người cha tồi, thế là nàng bị giáng một gậy vào đầu rồi cưỡng ép mang đi.
Khi hồn xuyên vào thân xác này, trong lúc mê man, nàng đã sớm xử lý cái mầm họa đó rồi. Chẳng còn cách nào khác, đây có lẽ là bản năng của một đặc công: trước khi chết cũng phải hủy diệt những thứ gây bất lợi cho mình.
Hiện tại, cái gọi là bằng chứng thông đồng phản quốc đang nằm gọn trong tay Kỷ Như Ca.
Hắc hắc…
Nhìn những bức thư trong tay, khóe môi Kỷ Như Ca nhếch lên một nụ cười. Trông nàng lúc này chẳng khác gì một ác nữ, nụ cười đầy vẻ tà mị.
Dám tính kế nàng sao? Vậy thì nàng sẽ gậy ông đập lưng ông!