Gả Thay Bị Lưu Đày, Ta Trở Tay Hại Kẻ Thù Lên Đường

Chương 17

Trước Sau

break

Những bất công mà nguyên chủ phải chịu đựng, nàng sẽ đòi lại tất cả. Coi như đây là lời cảm ơn nguyên chủ đã để nàng đến đây trải nghiệm cuộc sống lưu đày vậy.

Nghĩ là làm, tay chân Kỷ Như Ca không hề ngơi nghỉ.

Chẳng mấy chốc, phủ Cẩn Vương rộng lớn ngay đến cả gạch lát nền cũng bị nàng cạy lên, không chừa một viên. Chừa lại làm gì chứ, gạch nền toàn bằng bạch ngọc cả, tuyệt đối không thể làm giàu cho kẻ khác.

Tiếp đó là hoa viên, tất cả đều được di dời sạch sẽ. Đàn cá chép gấm trong hồ, mang đi. Ngay cả ngói lưu ly trên mái nhà cũng bị nàng lột sạch.

Dưới bàn tay “thần sầu” của Kỷ Như Ca, một Vương phủ huy hoàng lộng lẫy, xa hoa qua mấy đời nhà họ Phượng, thoắt cái đã biến thành một khu ổ chuột tiêu điều.

Nàng đúng là ra tay quá tàn độc. Đến cái chuồng chó cũng không để lại, đồ đạc trong hang chuột cũng bị nàng móc sạch, tóm lại là không để kẻ khác hưởng lợi.

Sau khi vét sạch phủ Cẩn Vương, Kỷ Như Ca không lập tức quay về Thiên lao mà xoay người đi thẳng đến nhà ngoại của nguyên chủ. Đám chó má này, nàng vẫn chưa quên đâu.

Kỷ Viễn Sơn vốn là con nhà nghèo, tướng mạo đoan chính, nếu không thì năm đó sau khi lên kinh ứng thí đã chẳng lọt vào mắt xanh của các tiểu thư quyền quý. Để trèo cao, ông ta đã che giấu sự thật là mình đã thành thân ở quê nhà, rước tiểu thư con nhà danh giá ở kinh thành về làm thê tử.

Những năm qua, nhờ vào thế lực nhà thê tử, ông ta phất lên như diều gặp gió, leo lên đến chức Binh bộ Thượng thư. Cũng chính vì giữ chức Binh bộ Thượng thư nên ông ta mới có nhiều cơ hội liên thủ với những kẻ kia để vu oan giá họa cho phủ Cẩn Vương.

Đôi mắt Kỷ Như Ca lóe lên một tia hàn quang, sau đó nàng quét sạch nhà họ Kỷ không còn một mảnh vụn. Ngay đến cả quần áo của phu phụ Kỷ Viễn Sơn, nàng cũng không để lại một chiếc nào.

“Lũ gian phu dâm phụ, tra nam tiện nữ, đến cái quần đùi ta cũng không để lại cho các người.”

Kỷ Như Ca ra tay tàn ác, trực tiếp đánh mê bọn họ, sau đó thu sạch toàn bộ chăn đệm cùng quần áo. Ngay cả y phục đang mặc trên người chúng nàng cũng không chừa lại. Tiện tay, nàng còn cạo sạch sành sanh đầu của hai kẻ đó thành hai quả trứng luộc bóng loáng.

Hoàn thành xong “kiệt tác” này, Kỷ Như Ca lại tìm đến phòng của Kỷ Như Lam.

Vốn dĩ Hoàng thượng ban hôn nàng ta với Cẩn Vương nhưng khi thấy Cẩn Vương trọng thương hôn mê, nằm trên giường sống chết không rõ, nàng ta liền hối hận. Những ngưỡng mộ thời thiếu nữ trước kia giờ đều biến thành chán ghét và ruồng bỏ.

Thế là nàng ta một khóc, hai nháo, ba thắt cổ, thuận lợi đẩy cái ghế tân nương sang cho nguyên chủ. Nàng ta ở trong phủ tự đắc vui mừng, cười nhạo nguyên chủ là một kẻ đáng thương, cả đời này cũng không đấu lại nàng ta, định sẵn phải làm vật hy sinh.

Nàng ta còn thuận lợi câu dẫn được Nhị hoàng tử - người được Hoàng thượng trọng dụng nhất, chỉ đợi sau khi chuyện này kết thúc sẽ trở thành Nhị hoàng tử phi. Đến lúc đó lại thăng lên làm Thái tử phi và cuối cùng là nữ nhân tôn quý nhất thiên hạ.

Nữ nhân tôn quý nhất sao? Không biết Nhị hoàng tử khi nhìn thấy một Kỷ Như Lam đầu trọc lóc thì liệu còn có thể nâng niu che chở nàng ta nữa hay không.

Kỷ Như Ca cạo sạch tóc của Kỷ Như Lam không còn một sợi rồi đem đốt sạch số tóc đó. Không chỉ vậy, nàng còn chấm một nốt ruồi bà mai vừa to vừa đen ngay khóe miệng nàng ta. Thứ này được làm từ dược thủy đặc chế, muốn xóa đi trừ phi khoét bỏ cả miếng thịt chỗ đó.

Nàng nheo nheo mắt, ra tay nhào nặn trên người nàng ta đủ loại dấu vết ám muội. Nàng xé nát quần áo, lại còn xịt lên giường một chút nước hoa mùi hoa thạch nam xen lẫn hồ dán.

Làm xong tất cả, Kỷ Như Ca mới tìm đến thư phòng của Kỷ Viễn Sơn. Nàng đặt những bức thư mưu phản vào một nơi không quá lộ liễu nhưng cũng đủ để bị tra ra.

Xong xuôi mọi việc, nàng hiên ngang rời đi…

Ngay sau đó, bóng dáng nàng xuất hiện tại nhà của vị Tả Ngự sử đại phu nổi tiếng thiết diện vô tư.

Nàng lặng lẽ đột nhập vào phòng của Ngự sử đại phu, đặt phong thư lên trên bộ quan phục xong xuôi, nàng vờ “lỡ tay” gạt chén trà rơi xuống đất. Ngay khi tiếng động vang lên, nàng liền tức khắc ẩn mình vào không gian.

Nghe thấy tiếng động, tim Ngự sử đại phu thót lại một cái, ánh mắt đầy cảnh giác đảo quanh bốn phía.

“Ai đó?” Tiếp đó, ông tiến lại gần bàn, thắp ngọn đèn dầu lên.

Nhìn thấy chén trà vỡ tan dưới đất, ông nhíu mày lẩm bẩm: “Chẳng lẽ là chuột sao?”

Ông rà soát một lượt, không thấy có gì bất thường nên định quay lại giường ngủ tiếp. Thế nhưng, đập vào mắt ông lúc này là một bức thư đang đặt ngay ngắn trên bộ quan phục đã được gấp gọn gàng.

Thư sao?

Ông bước tới, mở thư ra đọc lướt qua một hồi. Tức thì, đồng tử ông co rút lại vì kinh hãi: “Người đâu! Chuẩn bị xe ngựa, lão phu phải vào cung diện kiến Hoàng thượng ngay lập tức!”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương